Trưng bày một số sưu tập về Đảng Cộng Sản Việt Nam

Nhân kỷ niệm 70 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam ngày 22 tháng 1 năm 2000. Bảo tàng Cách mạng Việt Nam đã khai mạc phòng trưng bày giới thiệu bốn sưu tập hiện vật về Đảng Cộng sản Việt Nam với hơn 200 hiện vật còn nguyên trạng về Văn Kiện, báo chí, truyền đơn của Đảng, ảnh tư liệu, bút tích của các cán bộ lãnh đạo Đảng, Kỷ vật của các chiến sỹ cộng sản, tình cảm của nhân dân trong nước và bạn bè quốc tế đối với Đảng. Đây là bộ sưu tập vô cùng quý giá vừa cung cấp tư liệu cho các nhà nghiên cứu, vừa giúp công chúng thấy được các hình ảnh, hiện vật ít có dịp công bố về hoạt động của Đảng, về các nhà lãnh đạo, các chiến sĩ cộng sản trong quá trình hoạt động lịch sử gắn một thế kỷ qua.
Tổng thư ký cơ quan phi chính phủ Luxembuorg làm việc với Tổng cục du lịch
Ngày 25 tháng 1, tại cơ quan Tổng cục Du lịch ông Eric Driesen, Tổng thư ký cơ quan phi Chính phủ Luxembourg đã tới thăm và làm việc với Tổng cục Du lịch Việt Nam cùng đi có ông Dư Thanh Khiêm. Ông Phạm Từ, Phó tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch và ông Nguyễn Văn Thiêm, Vụ trưởng vụ tổ chức cán bộ và đào tạo đã làm việc với Đoàn. Hai bên trao đổi những thông tin cần thiết về sự phát triển của ngành Du lịch. Việt Nam đặc biệt nhấn mạnh đến sự tăng trưởng gần đây của ngành du lịch Việt Nam, nhất là từ khi có dấu hiệu hồi phục sau cuộc khủng hoảng tài chính – tiền tệ Đông Nam Á. Ông Phạm Từ cảm ơn sự quan tâm của Chính Phủ Luxembourg đã tài trợ cho sự phát triển của ngành Du lịch Việt Nam, mong muốn sự hợp tác, giúp đỡ cũng như tình cảm hữu nghị giữa Việt Nam và Luxempourg ngày càng phát triển tốt đẹp hơn. Ông Eric Driesen đánh giá cao cơ sở hạ tầng của ngành Du lịch Việt Nam và tỏ ý sẽ cố gắng làm cho Chính Phủ cũng như tổ chức phi Chính phủ Luxembourg hiểu rõ đất nước Việt Nam, giúp đỡ nhiều hơn nữa cho Việt Nam trên các lĩnh vực. du lịch xóa đói giảm nghèo, nhất là việc nâng cao chất lượng tuyền truyền quảng bá về du lịch Việt Nam ra thế giới.
Khách sạn đầu tiên ở Việt Nam đạt tiêu chuẩn quốc tế Iso 14001
Ngày 26 tháng 1 năm 2000, khách sạn Hà Nội Daewoo đã tổ chức lễ đón nhận Chứng chỉ hệ thống quản lý môi trường theo tiêu chuẩn quốc tế ISO 14001. Đây là khách sạn đầu tiên ở Việt Nam được tổ chức quản ý kiểm định quốc tế công nhận đạt tiêu chuẩn quốc tế ISO 14001. Hà Nội Daewoo là một khách sạn 5 sao với 411 phòng. Ngay từ những ngày đầu đi vào hoạt động, khách sạn đã quan tâm đặc biệt tới vấn đề bảo vệ, giữ gìn môi trường, giảm thiểu ô nhiễm bên trong và xung quanh khách sạn. Từ giữa năm 1999 khách sạn chính thức áp dụng hệ thống quản lý môi trường, việc áp dụng hệ thống quản lý này đã tiết kiệm cho khách sạn hàng chục nghìn đô la Mỹ. Được biết, công suất sử dụng phòng của khách sạn năm qua đạt bình quân 40% riêng khu căn hộ cho thuê đạt trên 60%.
M.H -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 8(112)2000.

Triển vọng du lịch toàn cầu năm 2000 và thế kỷ 21

Trong suốt một thập kỷ qua, bất chấp cuộc khủng hoảng kinh tế tại châu Á trong hai năm 1997 và 1998, ngành du lịch toàn cầu vẫn đạt tốc độ phát triển từ 5 đến 7% mỗi năm, cao gấp đôi mức tăng của nền kinh tế toàn cầu. Số người đi du lịch ra nước ngoài tăng từ 600 triệu người năm 1997 lên 647 triệu năm 1998, năm 1999 là khoảng 700 triệu người và dự báo sang năm 700 triệu người và dự báo sang năm 2000 là khoảng 780 triệu người để đến năm 2010 sẽ vượt ngưỡng là 1 tỷ người, năm 2020 sẽ vượt ngưỡng là 1,5 tỷ người Số tiến mà du khách chi cho các chuyến du lịch cũng sẽ tăng từ 450 tỷ đô la Mỹ năm 1998 sẽ tăng lên là 550 tỷ trong năm 2000 và 1.500 tỷ đô la Mỹ vào năm 2010 và năm 2020 sẽ là 2 nghìn tỷ đô la Mỹ. Năm 1997, doanh thu từ du lịch chiếm 8% kim ngạch mậu dịch toàn cầu. Tuy kim ngạch buôn bán thế giới tăng 3,5% mỗi năm, nhưng đến năm 2000, doanh thu du lịch sẽ chiếm 10% kim ngạch mậu dịch toàn cầu. Với mức gia tăng như vậy sau 20 năm nữa du lịch sẽ trở thành ngành kinh tế hàng đầu của thế giới. Sự gia tăng của du lịch đã kéo theo nó cùng phát triển và cũng được sự hỗ trợ của nhiều ngành kinh tế khác. Giao thông – vận tải, viễn thông, mạng internet, xây dựng, văn hóa… Một công trình nghiên cứu của Tổ chức hàng không thế giới công bố cuối năm 1999 cho biết từ nay đến năm 2020, thế giới cần khoảng 40 nghìn máy bay đến 50 nghìn máy bay mới và có xu hướng phát triển các máy bay cỡ lớn có từ 5 trăm đến 7 trăm ghế để đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của hành khách, mà chủ yếu là du khách Aibus hãng chế tạo máy bay chở khách lớn thứ hai thế giới cho biết đã nhận được các hợp đồng chế tạo 19.106 máy bay từ nay đến năm 2010. Với hãng Boeing, số hợp đồng trong thời gian này là trên 23 nghìn chiếc. Với sự phát triển nhanh chóng của mạng internet, việc đặt chỗ, hợp đồng du lịch sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều và đây cùng với sự phát triển ổn định của hầu hết các nền kinh tế, làm thu nhập của mọi người sẽ tăng mạnh, sẽ là những điều kiện thuận lợi để du lịch phát triển. Cho đến nay, Châu Âu vẫn là khu vực đứng đầu thế giới về số người đi du lịch, đón du khách và thu nhập từ du lịch, hiện chiếm gần một nửa số người đi du lịch và thu nhập của du lịch toàn cầu. Tuy nhiên với mức tăng là 3,1% trong một thập kỷ qua, thấp hơn mức tăng toàn cầu đã đưa thị phần của châu u giảm từ 50% xuống còn 45%, trong khi khu vực Đông Á – Thái Bình Dương đang nổi lên như là khu vực sẽ chiếm thị phần lớn trong tương lai. Một thập kỷ qua, với mức tăng tỷ lệ thị phần của mình từ 18 lên 27% vươn lên vị trí thứ hai và đẩy châu Mỹ xuống vị trí thứ ba và có thể sẽ chiếm đến 40 đến 45% vào năm 2010, trở thành khu vực thu hút nhiều du khách nhất thế giới. Ở châu Á – Thái Bình Dương, Trung Quốc với lợi thế là một trong những nền văn minh rực rỡ nhất của nhân loại với 23 khu được công nhận là di sản thế giới một số lượng ít nước địch nổi và là một địa chỉ chưa được khám phá, đang nổi lên và sẽ là siêu cường lớn nhất trên bản đồ du lịch thế giới. 10 nước Đông Nam Á nay thống nhất trong tổ chức Asean cũng đang nổi lên như một vùng du lịch hấp dẫn đối với không chỉ du khách bên châu u xa lạ mà còn là mục tiêu khám phá của du khách vùng Đông Bắc Á giàu có. Chính vì tiềm năng to lớn này mà hợp tác về du lịch là một trong những chương trình trọng tâm được đưa ra từ lâu trong khối Asean. Kể từ khi Aseanta được thành lập năm 1971 đến nay, tốc độ tăng trưởng du lịch của Asean là 8,5% cao gần gấp đôi so với mức tăng trưởng của du lịch toàn cầu. Năm 1996, trước khi xảy ra khủng hoảng kinh tế của nhiều nước Asean, 7 nước thành viên Asean kể cả Việt Nam đón 30 triệu du khách quốc tế, đạt doanh thu là 30,9 tỷ đô la mỹ, chiếm 7,31% doanh thu du lịch toàn cầu. Sau hai năm giảm mạnh vì khủng hoảng năm 1999 du lịch Asean đã hồi phục và có nhiều điều kiện tăng trưởng mạnh trong các năm tiếp theo. Các chuyên gai dự báo năm 2000, các nước Asean sẽ đón trên 40 triệu du khách quốc tế và có thể đạt 80 triệu du khách vào năm 2010. Cũng theo các chuyên gia của WTO, năm 2000, các dòng du khách chính sẽ là từ châu u sang Châu Mỹ. Khoảng 65 triệu người so với năm 1997 là 19,5 triệu người, từ châu u sang Đông Nam Á – Thái Bình Dương – 47 triệu người là 10,4 triệu người, từ Đông Nam Á – Thái Bình Dương sang châu Âu là 47 triệu, từ châu Mỹ sang châu u là 44 triệu người từ Đông Nam Á sang châu Mỹ là 42 triệu người từ Đông Nam Á sang Châu Mỹ là 42 triệu người, từ châu Âu sang Trung đông là 22 triệu người, từ châu Mỹ sang Đông Nam Á – Thái Bình Dương là 20 triệu người, từ châu Âu sang châu Phi là 19 triệu người, từ Châu Phi sang Châu u là 11 triệu người từ châu u sang Nam Á là 10 triệu người. Rõ ràng là khu vực Đông Á kể cả Đông Nam Á đang nổi lên như là thị trường du lịch lớn của thế giới.
Nguyễn Chiến -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 7(111)2000.

Suýt đứng tim vì bị ôm

Trong nghề hướng dẫn du lịch, hướng dẫn viên thường phải đối mặt với những tình hướng bất ngờ và khó xử. Nhưng tình huống xảy ra với tôi sau đây thì có lẽ chưa một hướng dẫn viên du lịch nào từng gặp. Một tình huống mà không hề có trong sách vở, không có trong bài giảng của thầy và cũng không có trong kinh nhiệm hướng dẫn khách của tôi. Đó là lần tôi dẫn đoàn khách thăm Mai Châu – Hòa Bình. Đoàn khác là người Nga gồm có 2 cặp vợ chồng và một cô gái trẻ đang là sinh viên. Tuy đã trải qua một chuyến đi dài mệt mỏi, nhưng mọi người vẫn cảm thấy khoan khoái sau một đêm nghi ở nơi đây. Theo lịch trình, tôi dẫn đoàn khách đi thăm làng bản và phong cảnh hoang sơ của núi rừng của Mai Châu. Họ rất thích thú với phong cảnh hoang sơ cảu núi rừng của Mai Châu. Họ rất thích thú với phong cảnh hoang sơ của núi rừng và say sưa khi nghe tôi thuyết minh về những phong tục tập quán, những lễ nghi của các dân tộc địa phương. Mặc dù là người Nga nhưng các vị khách rất thích tìm hiểu về các loại ma thuật và họ yêu cầu tôi phải giải thích thế nào là ma thuật chữa bệnh, ma thuật tình yêu, rồi ma xó, bùa ngải… Sau ít lời giải đáp cho khách tôi cảm thấy không nên tiếp tục đi sâu vào vấn đề này, bởi vì ma thuật đối với họ là một quan niệm huyền bí và dễ bị ám ảnh. Do vậy tôi chuyển đề tài sang lĩnh vực khác và họ lộ rõ vẻ nuối tiếc về những câu chuyện ma thuật, nhất là cô sinh viên Maria. Sau một ngày tham quan mệt mỏi, cả đoàn về phòng nghỉ. Đến nửa đêm, một tiếng kêu vang lên bên cạnh phòng tôi. Tôi bật dậy và mở cửa phòng nơi có tiếng kêu đó. Nhìn thấy tôi bước vào, cô Maria ôm chầm lấy tôi và ú ớ chỉ tay về phía góc phòng của mình. Theo hướng chỉ của Maria, tôi thấy một con đom đóm đang sáng lập lòe ở góc phòng. Còn đang bối rối vì bị Maria ôm rất chặt và không buông ra, nhưng tôi vẫn cố giải thích rằng đó là một con vật vô hại và rất hay có ở miền núi rừng này. Cô ta đã bớt run sợ và từ từ buông tôi ra. Tôi thấy cần phải an ủi Maria nhiều hơn nữa, bởi cô bị ám ảnh từ những câu chuyện huyền bí về ma thuật, ma xó lúc chiều. Một lúc sau, Maria đã hiểu ra và có vẻ bình tĩnh trở lại nhưng nhất quyết không cho tôi ra khỏi phòng. Đây là điều khiến tôi hết sức bối rối vì tôi không thể nào ở lại lâu hơn trong phòng du khách nữ vào ban đêm. Đối với Maria là người Nga, đó là chuyện bình thường, còn với tôi là đoàn khác có 5 người thì chỉ mình Maria một phòng, còn 4 người kia là hai cặp vợ chồng, do vậy không thể cho Maria đến ngủ chung với họ được. Nhưng trong lúc khó lại ló cái khôn. Câu mà cánh hướng dẫn viên chúng tôi hay nói. Tôi liền gọi điện thoại cho lễ tân khách sạn và đề nghị một nữ nhân viên tới. Sau một lúc nghe tôi thuật lại câu chuyện cô nhân viên kia nói chuyện với Maria và hai người làm quen với nhau. Maria rất phấn khởi khi cô nhân viên kia ngủ lại cùng mình. Thấy đã tạm ổn, tôi xin phép được về phòng mình và thở phào nhẹ nhõm sau giây phút đứng tim. Sáng hôm sau, trong bữa ăn điểm tâm, tôi thấy Maria đã lại cười đùa với cả đoan du khách như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng với tôi đó là bài học kinh nghiệm, một kỷ niệm đẹp và đáng nhớ trong nghề hướng dẫn của tôi.
Nguyễn Việt Hùng -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 5 (109)2000.

Phong cách nụ cười

Nước Anh là một trong những quốc gia chuyên tâm nghiên cứu tiếng cười và là nước mở đầu dùng biện pháp cười để chữa bệnh. Năm 1992, nước Anh đã thành lập bệnh viện thực hành tiếng cười để chữa bệnh cho khá nhiều con bệnh nguy kịch. Giáo sư Robeet Holden, giám đốc bệnh viện nói Tạo ra được tiếng cười sảng khoái là một cách xoa bóp các cơ quan nội tạng trong cơ thể, xóa hết căng thẳng hệ cơ giảm bót trọng tải trên hệ thành kinh, làm bình thường hóa áp huyết, rất lợi ích cho sức khỏe con người… Còn ở Mỹ tập đoàn Safiway còn hẳn một điều khoản ghi trong hợp đồng ký với người lao động rằng: “Khi tiếp xúc với khác hàng, nhân viên phải luôn giữ nụ cười trên môi”. Để khỏi mất việc làm, nhiều người đã phải theo học các khóa bổ túc về phong cách phục vụ và các ứng xử đối với loại khách hàng khó tính. Ở Cộng hòa Liên bang Đức tạp đoàn Karatadt đã bỏ hơn 30 triệu Mác để in ấn bộ sách gồm bốn tập dành riêng cho hơn 40 nghìn nhân viên tập đoàn nghiên cứu ứng dụng. Bộ sách cung cấp những kiến thức về phép giao tiếp cho nụ cười nở đúng lúc đúng chỗ và đúng kích cỡ nữa… Người phương Tây có câu nói là: “Ai giàu sang mà thiếu tiếng cười thì vẫn là người nghèo hèn còn kẻ nghèo hèn mà lại sẵn tiếng cười thì đó là một gia tài đồ sộ!”. Còn ở Châu Á thì Singapore lại dẫn đầu về tiếng cười. Đầu thập kỷ 90, Ủy ban Truyền thống và Xã hội ở nước nhỏ bé này đã làm một việc quá lớn chưa nơi nào làm nổi, đó là mở cuộc thi quốc gia mang tên Nụ cười thắm ngọt mùa xuân đã thu hút đông đảo bạn trẻ hưởng ứng. Họ đã gửi các kiểu ảnh cười của mình tới ban tổ chức. Ban giám khảo đã chọn được 2 trăm cặp nam nữ chụp chung có nụ cười tuyệt diệu được vào vòng chung khảo. Kết quả ảnh của cô Lee Fong Yoke giáo viên mẫu giáo và anh Ong Hock San nhân viên thư ký là cặp ảnh cười đoạt giải nhất được tặng thưởng là 1 nghìn 5 trăm đô la Mỹ. Ban tổ chức cuộc thi đã tổng kết và nhận thấy nụ cười của nhiều đôi bạn trẻ thể hiện sự hồn nhiên trong sáng, nhân hậu và tự tin toát ra từ tâm hồn chân thực nên có sức quyến rũ lại thường. Có thể vì nụ cười của họ như những đóa hoa xuân ngào ngạt hương sắc, rực rỡ ánh sương mai và đạt mục đích cuộc thi nhằm giáo dục giới trẻ sống yêu đời cởi mở, chân thực, sống có lý tưởng hướng tới giá trị, chân, thiện, mỹ. Trung Quốc cũng rất quan tâm đến nụ cười nhưng dành cho thương mại nhiều hơn. Ngạn ngữ nước họ có lời răn đe: “Người nào không biết mỉm cười đừng nên mở tiệm”. Còn ông bà ta thì khen răn đen nhoẻn miệng em cười, Dẫu trời nóng nực cũng nguôi cơn nồng!. giới nhạc sĩ cho rằng tiếng cười cũng có cung bậc, âm thanh thấp cao, to nhỏ ví như những nốt nhạc. Người nào biết tấu khéo léo bản nhạc cười của mình một cách nghệ thuật nhất người đó sẽ thành công trong mọi trường hợp. giới kinh doanh khách sạn đã khẳng định: Công nghệ đón tiếp hoàn chỉnh chưa đủ nếu thiếu phong cách của nụ cười. Một nhân viên lễ tân thao tác các qui trình nhận khách rất thông thạo nhanh chóng, nhưng nét mặt lầm lì như một kẻ vô hồn chắc chắn không tạo được niềm vui cho khách bởi không gây được ấn tượng sâu sắc nên không còn sức hút đối với họ. Nữ hoàng điện ảnh Pháp là Catherine Deneuve vốn là hoa hậu một thời đã nói rằng tiếng cười làm xúc động con tim người khác và tôn người cao hơn để họ cũng vị tha độ lượng sống đẹp như mình. Tiếng cười kèm theo lời cảm ơn sẽ làm cho người ta mau chóng hài lòng, hiệu quả hơn nhiều cử chỉ khác nhưng phải là tiếng cười đích thực hể hả không phải là tiếng cười gằn, cười giả tạo, cười hô hố, toe toét vô duyên. Tiếng cười yếu mềm như một nụ hoa nhưng chống chọi được với những cái nhìn thù oán, những lời độc ác nên nó tối cần thiết cho bất cứ làm lễ tân khách sạn làm hướng dẫn viên du lịch, làm nhân viên bán hàng trong siêu thị càng cần tạo dựng cho mình một phong cách nụ cười. Bởi người đời đã nói duyên và sắc là quà tặng trời cho riêng giới nữ nên không thể chỉ cần có sắc mà bỏ duyên, mà duyên dáng chủ yếu là nụ cười khi tiếp xúc ứng xử.
Mai Khôi -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (9+10+11+12)2000.

Tình bạn với du khách

Có nhiều loại du khách đến nước ta. Nhưng số du khách quay lại lần thứ hai, thứ ba không nhiều. Bởi vì nước ta không rộng, những thứ kỳ thú để xem, để chơi và ngẫm nghĩ không nhiều. Chẳng hạn Trung Quốc có Trường Thành. Phi đảo Trường Thành bất hảo hán của Mao Trạch Đông, không đến trường thành chưa là hảo hán. Nhưng ai đã đến Vạn lý Trường thành dù một buổi hay một hai ngày đều nghĩ rằng mình sẽ phải trở lại đây vì đến mà như chưa đến, đi mà chưa đi. Tầm vĩ đại của di tích như quá sức ôm của cảm nghĩ con người. Một nước nhỏ lại nghèo như nước ta thì lấy gì để lôi cuốn du khách đây? Người Việt Nam mình có tiếng là những con người sống tình cảm, cởi mở và dễ thương. Nụ cười Việt Nam được thế giới coi như là biểu tượng của tình cảm người Việt Nam. Bởi vì, ở phương Tây, nếp sống công nghiệp hiện đại không cho phép con người sống hồn nhiên và tình cảm như chúng ta. Họ có thu nhập rất cao. Trong khi người Mỹ làm ra mỗi năm gần 30 nghìn đô la mỹ, người Nhật, người Thụy Điển cũng xấp xỉ thì thu nhập quốc dân của mỗi đầu người Việt chúng ta chỉ trên dưới 3 trăm đô la mỹ, nghĩa là ít hơn 100 lần. Nhưng điều kiện sống không cho phép họ sống như họ muốn. Vì thế mà stress mà hội chứng tâm lý này, hội chứng tâm lý nọ. Họ sống giàu có nhưng giàu có không thể thay thế tất cả. Chúng ta đều biết người phương Tây cô đơn giữa thị thành hoa lệ và ồn ào. Công nghiệp hóa triệt để, người ta lui vào công việc, tưởng tìm thấy niềm vui và bớt cô đơn . Nhưng không thế. Tiện nghi hiện đại, công việc có năng suất cao, đưa lại nhiều tiền. Tất cả những thứ đó không làm con người bớt cô đơn. Đi du lịch để chống lại cô đơn và cái phi lý của đời sống công nghiệp. Người ta không thể sống quanh năm mà không đến thăm bạn bè, quanh năm gắn liền với cỗ máy ấy, cái bàn ấy, niềm say mê làm tiền không thể thay thế được ấy. Không làm ra tiền thì đói, thì nhục. Nhưng để làm ra tiền con người phương Tây phải hy sinh ít nhiều chất hồn nhiên của bản tính con người. Có chúng ta ít có dịp đón được những khách du lịch đến nước ta để thử nghiệm công nghệ sex như một số nước châu Á khác. Có thể những khách sộp muốn đi du lịch để tìm cảm giác say mê chiêm ngưỡng những công trình vĩ đại của người xưa hay thời nay ít đến hoặc chỉ đến một lần ở nước ta. Trong hoàn cảnh cơ sở du lịch yếu kém hiện nay nhiều người nước ngoài đến nước ta là để tìm hơi ấm tình cảm con người mong chống lại cái lạnh lùng của một xã hội tuy rất văn minh, tuy giàu có và nhiều thú chơi giải trí và tiêu khiển, nhưng con người vẫn thấy trống trải. Văn học hiện sinh Pháp cho ta biết rất rõ trạng thái tâm hồn của con người hậu hiện đại này ở phương tây. See you again. Chúng ta thường chào khách và hy vọng ngày trở lại của họ. Nhưng du khách chỉ trở lại khi họ thấy mảnh đất vừa mới đến vừa mới đi qua một có một sợi dây dù mong manh hay chưa được thử thách, nhưng là một sợi dây ấm áp tình người, tình bạn. Một tình bạn thật sự chứ không phải giả dối. Một tình bạn đầy cảm thông và giúp đỡ, thân ái. Người ta tìm đến Sapa đến những vùng dân tộc thiểu số đâu chỉ vì muốn tìm đến cội nguồn trong trẻo may mắn còn đậm đà ở những vùng xa xôi. Đúng, du lịch là một kỹ nghệ tinh thần. Nếu bản thân những người làm du lịch, từ cô trực phòng, cô tiếp tân đến ông chủ khách sạn, ông trưởng ga hàng không hay xe lửa, chỉ nhăm nhăm nhìn vào lợi nhuận của mình mà không tạo ra được sự giao lưu và thông cảm với du khách thì câu chuyện cổ về con gà đẻ trứng vàng vẫn còn nguyên giá trị. See you again. Phải là một câu chào chân thành, tình cảm chân thành được đảm bảo bằng vàng nghĩa là toàn bộ sự chăm lo, sự phục vụ của những người bạn với nhau chứ không thể là một lời chào xã giao hay giả dối. Du khách cần được đối xử như thế nào để người ta có thể hiểu được như Chế Lan Viên đã hiểu khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất đã hóa tâm hồn. Trong kỹ nghệ du lịch nên coi Thượng đế là bạn của chúng ta.
Nguyễn Quang Thân -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (9+10+11+12)2000.

Nghệ sĩ ưu tú Phạm Bằng tôi sẽ đến với khán giả chừng nào họ vẫn cần tôi

40 năm trong nghề kịch nói, tôi đã đóng đủ các vai, từ những vai chính diện cho đến vai phải diện nhưng hình như tôi có duyên với những vai hài nhất. Cho đến giờ, tôi đã đóng trên 300 vai hài các loại. Nhiều khán giả gặp tôi, họ cười hom hỉnh vừa đùa “Chào thầy bói!”. Vai thầy bói bị bợm trong vở quẻ bói đầu xuân, “Anh Lách có mánh mới hay sao mà đi khỏe thế?” (Vai Phó giám đốc Trương Trọng Lách trong vở e kíp, hay chào ông Ngán ba khóa vai Ngán trong ông xe đạp đa khóa. Nhưng tôi thấy mình nhập vai đạt hơn cả với nhận vật lý tưởng trong Hồn Trương ba da hàng thịt, vở kịch được công chúng trong và ngoài nước đặc biệt mến mộ. Có duyên với những vai hài nên kể từ khi Đài truyền hình Việt Nam mở mục thư giãn tôi đã cùng những đồng nghiệp của mình như Trịnh Mai, Minh Vượng, Chí Trung… mang đến cho khán giả những phút giây thư giãn thoải mái. Năm nay tôi đã nghỉ hưu. Khi biết được tin này nhiều khán giả đã lo lắng rằng liệu tôi có còn đến với họ nữa hay không. Nghệ thuật mãi mãi là niềm đam mê của tôi. Tôi sẽ đến với khán giả chừng nào họ vẫn còn cần tôi. Sang năm 2000, tôi vẫn sẽ không ngừng rèn luyện để có một sức khỏe tốt, mang khả năng của mình đến tất cả những khán giả mến mộ tôi. Sao cho mỗi lần tôi xuất hiện trước họ là họ cảm thấy thực sự thoải mái và thực sự có ý nghĩa. Nhân dịp năm mới Phạm Bằng tôi chúc khán giả khỏe mạnh, gặp nhiều may mắn. Xin chức báo Du lịch có những bài báo hay hơn, sắc sảo hơn để góp phần đưa du lịch nước nhà tiến lên, sánh ngang tầm với du lịch thế giới.
Giảng viên Đại học quốc gia Hà Nội Satoko của Nhật Bản
Tôi thường đi dã ngoại
Tôi thường đi dã ngoại những khu vực ở gần Hà Nội vào cuối tuần. Còn những nơi khác xa hơn như Huế, Nha Trang, Phan Thiết, Thành phố Hồ Chí Minh tôi đi tham quan vào dịp nghỉ Tết hoặc kỳ nghỉ hè. Tôi thấy mỗi nơi có một vẻ đẹp riêng. Chẳng hạn như Đà Nẵng có khu phố cổ Hội An, Phan Thiết có nước mắm nổi tiếng, Đồng bằng sông Cửu Long có vùng dưa nước. Nghỉ hè tôi thích đến những nơi biển đẹp như biển Nha Trang, Vũng Tàu, Phú Quốc. Nơi để lại cho tôi nhiều ấn tượng hơn cả là vùng miền núi dân tộc thiểu số của Thái Nguyên, Cao Bằng, Lào Cai… Tuy đời sống ở những miền này còn gặp nhiều khó khăn nhưng mối nơi có phong tục tập quán, suy nghĩ, cách sống khác nhau. So với 2 năm trước đây khi tôi đến Việt Nam thì các dịch vụ du lịch Việt Nam ngày càng tốt hơn. Ví dụ như các chương trìh tour du lịch tương đối thuận tiện, đáp ứng yêu cầu của khách. Gần đây tôi có đi du lịch thành phố Hồ Chí Minh chương trình hoạt động của tour du lịch này phục vụ nhanh chóng, tôi cảm thấy hài lòng. Tuy nhiên tôi nghĩ rằng giá cả đối với người nước ngoài chưa thật hợp lý. Hơn nữa dịch vụ du lịch chưa được tốt, còn nhiều khuyết điểm, hướng dẫn viên du lịch kiến thức chưa sâu, kinh nghiệm không nhiều nên hầu như họ ít quan tâm đến sở thích của khách du lịch và những vấn đề khó khăn khi khách du lịch gặp phải. Theo tôi để du lịch Việt Nam thu hút được khách du lịch nước ngoài, dịch vụ du lịch phải tốt hơn để không gây trở ngại khách nước ngoài và những điểm du lịch phải hấp dẫn đối với khách. Nhân dịp năm mới 2000 tôi chúc tất cả các bạn Việt Nam vui vẻ và hạnh phúc.
Bích Loan -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (9+10+11+12)2000.

Bến Tre khai thác tour mới không chỉ dừng lại ở lợi nhuận

Du lịch Bến Tre từng hấp dẫn du khách bởi các điểm tham quan, đường mòn Hồ Chí Minh trên biển, các địa danh gắn liền phong trào “Đồng Khởi” và các loại hình du lịch đa dạng và phong phú khác. Mới đây Công ty Du lịch Bến Tre vừa đưa vào khai thác vùng du lịch vùng ngập mặn. Nhân dịp này, chúng tôi có cuộc trao đổi ngắn với ông Năm Bằng giám đốc Công ty Du lịch Bến Tre….
Phóng viên: Các tuyến tham quan du lịch Bến Tre hiện đã có khoảng 10 tuyến điểm, tuy nhiên gần đây công ty vẫn tiếp tục cho đầu tư xây dựng, khai thác những tour mới, điển hình như khu du lịch Vàm Hồ Ba Tri. Liệu như vậy có nhiều lắm không? Và ông có suy nghĩ gì về hiệu quả của nó?
Ông Năm Bằng: Cái đích cuối cùng của làm kinh tế là lợi nhuận lời hay lỗ. Tuy nhiên trong kinh doanh du lịch nếu chỉ quá nặng phần lãi lỗ, thì vô tình đưa ngành du lịch vào góc hẹp. Định hướng của Đảng và chủ trương của Nhà nước đã khẳng định rằng, ngành Du lịch Việt Nam là ngành kinh tế tổng hợp, phấn đấu trở thành ngành kinh tế mũi nhọn của đất nước. Như vậy, ngoài tuân thủ chấp hành và thực hiện nhiệm vụ cấp trên giao phó, trên tinh thần chủ động của đơn vị làm công tác chuyên môn, theo tôi số lượng tour, tuyến tham quan nhiều hay ít, nhất thiết không phải là vấn đề chính. Điều quan trọng ở đây là chất lượng các tour, tuyến có phù hợp với môi trường hay không? Và nhiệm vụ chiến lược của nó là gì? Đó mới là các vấn đề lớn… Chính vì vậy, chúng tôi cho đầu tư khai thác mở rộng thêm các điểm tham quan ở Bến Tre là dựa trên 4 yếu tố thực tế.
Vị trí và lợi thế của địa bàn hoạt động, thích nghi với môi trường.
Giá trị đầu tư tương xứng với tiềm năng hiện có.
Mang tính chuyên môn cao, phù hợp với điều kiện của đơn vị và thị hiếu của du khách. Trong tương lai, tạo cho Bến Tre thành một quần thể du lịch đa dạng. Để cụ thể hóa ý tưởng này, gần đây Công ty Du lịch Bến Tre chúng tôi đã đầu tư khai thác sân chim Vàm Hồ ở Ba Tri trong địa phận rừng ngập mặn khu vực. Khu này về hạ tầng cơ sở rất thuật tiện, nhất là việc thông tuyến trong đi lại. Cảnh quan trong vùng rất hữu tình và thoáng mát, đặc biệt nơi đây được xem là tiểu vương quốc của họ hàng chim, cò với số lượng rất đông, nhất là vào những mùa nở trứng. Ngoài ra do tính đặc thù của vùng đồng bằng châu thổ, có nhiều cá tôm sinh sống, chúng tôi tận dụng kênh rạch khai thác thêm ẩm thực, làm sản phẩm du lịch phục vụ du khách đến tham quan khu du lịch này. Nói chung, khu du lịch Vàm Hồ – Ba Tri trong tương lai sẽ là điểm tham quan, giải trí, cũng như nghỉ dưỡng và thưởng thức ẩm thực rất lý tưởng và hấp dẫn. Hiện nay, Công ty đã đầu tư cơ bản một số dịch vụ phục vụ du khách đến tham quan, đồng thời tiến hành những bước kế tiếp.
Phóng viên: Rất cảm ơn ông và nhận đây mong sao những tuyến tham quan của Du lịch Bến Tre sẽ tạo ra một quần thể du lịch đa dạng, phong phú và đặc biệt là điểm dừng chân lý tưởng cho du khách trên mọi miền đất nước.
Liu Sơn – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (35(139))2000.

Bao giờ các bảo tàng thôi vắng khách?

Công chúng vẫn thờ ơ với một số loại hình văn hóa dân tộc. Đó là lời than thở thường gặp ở những người làm công tác văn hóa. Quả thật, công chúng đang thờ ơ, dửng dưng trước điện ảnh, sân khấu… Nhất là các bảo tàng, nơi tập trung những tinh hoa văn hóa dân tộc, dù đã không bán vé mà cả ngày cũng chỉ lơ thơ vài người khách lai vãng. Điều đầu tiên cảm nhận được khi người xem đặt chân vào các bảo tàng ở Việt Nam là sự thiếu thẩm mỹ. Các hiện vật được trưng bày đều toát lên sự trơ trụi lạc lõng. Lẽ ra các hiện vật này phải là những chứng nhân viết nói, sống động nữa một thời kỳ, một giai đoạn hoặc một sự kiện lịch sử nào đó. Đáng tiếc, những di vật này hoàn toàn chỉ là những đồ vật câm lặng. Bởi vì, những di vật này chỉ có thể sống khi được đặt trong một cảnh quan lịch sử và một không gian văn hóa phù hợp. Và tất nhiên là cảnh quan và không gian đó nếu được phải nhờ vào bàn tay và óc sáng tạo của người làm công tác bảo tàng tái tạo lai. Hơn nữa những thông tin về di vật, được trưng bày còn quá sơ sài, phần lớn chỉ là vài lời thuyết minh của người hướng dẫn. Vậy mà xoay quanh một di vật bao giờ cũng có biết được làm sáng tỏ hoặc còn bí ẩn rất hấp dẫn đối với trí tò mò của người xem. Trách nhiệm của bảo tàng chính là sự không ngừng tìm tòi để làm sống lại cuộc đời mà di vật đã từng trải qua. Hội đồng quốc tế các bảo tàng đã đề ra mục đích trưng bày là nhằm giáo dục, học tập và thưởng thức. Nhưng ở nước ta, bảo tàng lại quá nhấn mạnh đến chức năng giáo dục, chỉ coi bảo tàng là một hình thức trường học còn các chức năng khác chưa được chú trọng đúng mức. Do đó, cách trưng bày trong các bảo tàng ở ta trưng bày theo lịch đại hay còn gọi là trưng bày theo đề cương minh họa cho một giai đoạn lịch sử nào đó, một chủ đề nào đó. Do không bao giờ kiếm đủ hiện vật cho một giai đoạn nên việc trưng bày theo đề cương minh họa đã dẫn đến tình trạng sử dụng tràn lan thậm chí lạm dụng những hình thức hỗ trợ phù điêu, mô hình, phục chế… chứ không phải các hiện vật gốc. Thực tế đã cho thấy cách chữa cháy này không đem lại hiệu quả, không thuyết phục được khách tham quan bởi nó không có giá trị biểu cảm, tính chân thực yếu. Khác đến bảo tàng là để được tham quan tận mắt những vật quý hiếm chứ không phải để nhìn những bản sao, những đồ phục chế, minh họa… Từ bản thể gốc của hiện vật, họ sẽ cảm thụ được vẻ đẹp của hiện vật và rút ra cho mình những bài học của lịch sử. Còn theo cách của bảo tàng hiện nay thì người xem thậm chí còn cảm thấy khó chịu vì dường như sự tìm hiểu của họ bị gò theo khuôn của người trưng bày. Tất nhiên, thực tế này sẽ không thể dẫn đến hiệu quả cao trong giáo dục. Ở một số bảo tàng lịch sử xã hội, người xem có cảm giác như đang gặp một bản sao của cuốn sách lịch sử trong nhà trường đã được học. Sự mới lạ không thấy xuất hiện nên cũng không kích thích ý thức tìm tòi ở người xem. Bởi vậy, việc hàng năm các trường đưa học sinh đi tham quan bảo tàng cũng chỉ có giá trị như những dịp xã hội cho học sinh. Hoạt của các bảo tàng có hiệu quả hay không thể hiện ở số người xem. Các bảo tàng trên thế giới đều có bán vé nhưng hàng ngày vẫn có hàng chục người đến thăm như Bảo tàng Lourve – Pháp, Osaka – Nhật, Berlin – Đức… Con đường thành công của các bảo tàng này đều là cách trưng bày theo các bộ sưu tập và nhanh chóng đầu tư các giải pháp kỹ thuật, mỹ thuật. Vẫn biết, việc làm dâu trăm họ là vô cùng khó nhưng những người làm Bảo tàng Việt Nam nghĩ sao khi các đồng nghiệp thế giới làm việc có hiệu quả còn mình thì… Bao giờ các bảo tàng Việt Nam mới thôi vắng khách?.
Thu Quỳnh – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (3(107))2000.

Du lịch Thái Nguyên làm gì để hết tụt dốc? – Phần 2

Trao đổi với chúng tôi, ông Nguyễn Thành Tích – Phó giám đốc sở Thương mại Du lịch Thái Nguyên khẳng định: “Lãnh đạo tỉnh rất chú trọng đến đầu tư cho du lịch sông lực bất tòng tâm”. Hiện tại Quy hoạch phát triển du lịch tỉnh tới năm 2010, quy hoạch xây dựng trung tâm thể thao Thái Nguyên, quy hoạch xây dựng hang Phượng Hoàng… đều đã làm xong, chỉ có điều không có kinh phí thực hiện”. Những năm gần đây Du lịch Thái Nguyên cũng đã tìm cách gọi vốn đầu tư nước ngoài như Singapore, Hàn Quốc, Nhật, Đài Loan… song sau khi khảo sát thực địa họ đều từ chối đầu tư. Nguyên nhân chính là do cơ sở hạ tầng, đường sá đi lại còn quá khó khăn, trong khi đó tỉnh chưa có quyết sách miễn giảm thuế đất để khuyến khích đầu vào ngành công nghiệp không khói này.
Làm gì để hết tụt dốc?
Theo quy hoạch phát triển du lịch của tỉnh, trong thế kỷ 21 Thái Nguyên sẽ có 4 vòng du lịch trọng điểm: Vùng du lịch trung tâm thành phố Thái Nguyên với sản phẩm du lịch đặc trưng là du lịch văn hóa, du lịch thể thao, giải trí, nghỉ ngơi lưu trú, Vùng du lịch Hồ Núi Cốc với sản phẩm là du lịch nghỉ dưỡng giải trí, du lịch nghiên cứu sinh thái rừng hồ, du lịch thể thao, văn hóa, tham quan, vùng du lịch Định Hóa, Phú Lương và một số điểm Đại Từ với sản phẩm đặc trưng là du lịch tham quan di tích lịch sử cách mạng ATK nghiên cứu văn hóa dân tộc, lễ hội. Vùng du lịch Đồng Hỷ, Võ Nhai với sản phẩm du lịch thể thao, săn bắn, leo núi, tắm suối, tham quan hang động, lâm sinh và du lịch văn hóa dân tộc… cũng theo quy hoạch phát triển này dự báo năm 2000 Du lịch Thái Nguyên sẽ đón 178 nghìn lượt khách trong đó có 19 nghìn khách quốc tế, ước đạt doanh thu là 102,4 tỷ đồng, chiếm 3,2% tỷ trọng GDP của tỉnh. Tuy nhiên so với doanh thu thực tế của năm 1999 đây là những con số cách biệt khá xa. Bởi thế muốn tăng tốc tới được cái đích đó trước hết Du lịch Thái Nguyên cần thoát ra khỏi cảnh tụt dốc hiện nay. Muốn vậy ngoài sự quan tâm đầu tư, tỉnh cần có những chính sách phù hợp tạo môi trường pháp lý thuận lợi cho phát triển kinh doanh du lịch. Cụ thể như có ân hạn lãi suất và thời gian hoàn trả vốn vay đối với doanh nghiệp. Trên cơ sở quy hoạch, cần có kế hoạch cân đối đất đai, khoanh vùng để phát triển du lịch, tránh chồng chéo với các ngành khác. Với bản thân ngành Du lịch việc sắp xếp và đổi mới hoạt động của các doanh nghiệp có thể coi là giải pháp quyết định để nâng cao hiệu quả kinh doanh, thoát khỏi thua lỗ. Điều đó cũng có nghĩa là công tác đào tạo nguồn nhân lực cần được quan tâm đầu tư để sẵn sàng đón bắt vận hội mới sẽ đến.
Phạm Thúy – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (17(121))2000.

Du lịch Thái Nguyên làm gì để hết tụt dốc? – Phần 1

Năm 1999, toàn ngành Du lịch Thái Nguyên đón dược 44.938 lượt khách, thu được 10,639 tỷ đồng đạt 46,2% kế hoạch năm, chỉ bằng 61,3% so với doanh thu năm 1998. Những con số kể trên đã phần nào phản ánh bước đi giật lùi của hoạt động kinh doanh du lịch tại tỉnh này. Đâu là nguyên nhân khiến Du lịch Thái Nguyên tụt dốc?
Từ nguyên nhân tụt dốc của một doanh nghiệp
Toàn tỉnh Thái Nguyên hiện có 3 đơn vị quốc doanh đang hoạt động kinh doanh du lịch là Công ty Du lịch khách san Thái Nguyên và Công ty du lịch Công đoàn Hồ Núi Cốc. Hoạt động của các công ty này ra sao?
Công ty Du lịch Thái Nguyên có 142 cán bộ công nhân viên nhưng cơ sở vật chất chỉ có một khách sạn mang tên là Sông Cầu, qui mô chỉ hơn nhà khách một chút với 13 phòng đủ cho 30 khách nghỉ. Đã thế, ngoài dịch vụ trông xe, tắm hơi, massage, giặt là, khách sạn không còn một dịch vụ vui chơi giải trí nào khác để thu hút khách. Các hoạt động kinh doanh lữ hành của công ty cũng rất yêu. Tuy đã mở được 4 tuyến du lịch nội tỉnh từ trung tâm thành phố Thái Nguyên tới các điểm tham quan du lịch khác trong tỉnh và một tuyến xuyên Việt (Thái Nguyên – Minh Hải) song do phương tiện hoạt động thiếu thốn nên may mắn lắm cả tháng công ty mới tổ chức được một tuor du lịch. Cơ sở vật chất đã vậy, đội ngũ con người lại càng báo động hơn. Bà Nguyễn Thị Lan giám đốc công ty cho biết: “Trong tổng số 142 cán bộ đào tạo qua lớp du lịch ngắn hạn của tỉnh. Cả công ty không ai được cấp thẻ hướng dẫn viên du lịch chỉ có cán bộ đưa khách đi tham quan. 7 người trong ban lãnh đạo không có ai được đào tạo về Du lịch”. Hoạt động trong điều kiện như vậy nên trong 3 năm liền Công ty du lịch bị thua lỗ, lỗ năm sau dày hơn năm trước và tính đến nay con số đã lên tới 386 triệu đồng. Doanh thu của Công ty năm 1999 chỉ đạt 1,861 tỷ đồng, đạt 26,5% kế hoạch năm và bằng 35,5% doanh thu năm 1998. Cùng với công ty du lịch Thái Nguyên, năm qua Công ty Du lịch công đoàn Hồ Núi Cốc cũng đã lỗ 400 triệu đồng. Riêng Công ty Dịch vụ khách sạn Thái Nguyên may mắn hơn một chút: bảo toàn được vốn, không lỗ mà cũng chẳng lãi.
Khi công tác đầu tư không tương xứng
Để giúp các doanh nghiệp tháo gỡ khó khăn, Ủy ban nhân dân tỉnh Thái Nguyên và Sở Thương mại Du lịch Thái Nguyên đã đưa ra một số giải pháp tình thế, như giảm thuế, giảm giá thuê đất, mở lớp đào tạo ngắn hạn về du lịch… Tuy nhiên, khó khăn lớn nhất là thiếu vốn thì sự quan tâm lại chưa được là bao. Tròng vòng 7 năm gần đây, tỉnh Thái Nguyên dành 100 tỷ đồng nguồn ngân sách đầu tư cho các công trình xây dựng ngành Du lịch chỉ được 4 tỷ để xây dựng khách sạn Sông Cầu và khu Nam Phương – Hồ Núi Cốc. Tuy được duyệt chi 2 tỷ đồng xây dựng khu du lịch Nam Phương song công ty Du lịch Thái Nguyên chịu chết không khai thác được do đường vào quá hẹp, ô tô vào được nhưng không ra được. Đầu tư ít lại không hoàn chỉnh, đồng bộ nên cơ sở vật chất kỹ thuật hạ tầng và các điều kiện cần thiết để phát triển du lịch ngày càng xuống cấp nghiêm trọng. Tuy không trong chờ vào vốn đầu tư từ ngân sách tỉnh, song các doanh nghiệp cũng không dám mạnh dạn tự vay vốn xây dựng và kinh doanh. Nguyên nhân là lãi suất vay quá cao so với khả năng kinh doanh của đơn vị, Bà Nguyễn Thị Lan cho biết: “Nếu vay vốn ở ngân hàng, Công ty phải chịu lãi suất vốn tín dụng là 1,1%, thời gian hoàn trả vốn vay quá ngắn cộng với các khoản nộp ngân sách quá lớn nên khó khăn, chồng chất khó khăn, lãi không kịp bù lỗ”.
Phạm Thúy – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (17(121))2000.