Thác Mơ một vẻ yêu kiều…

Người dân Nà Hang (Tuyên Quang) kể rằng: trên đỉnh núi Pắc Ban có hồ nước trong xanh vời vợi, mỗi chiều các tiên nữ nhà trời thường xuống đó tắm. Đất Nà Hang xưa còn hoang sơ, xóm làng thưa thớt vài nóc nhà sàn. Dưới chân núi Pắc Ban là ngôi nhà ấm cúng của vợ chồng Nàng Mơ, sống bằng nghề hái thuốc. Nàng Mơ nhan sắc nhất vùng, nước da nàng trắng như hoa ban, mắt nàng trong như nước hồ trên đỉnh Pắc Ban, môi nàng hồng tươi như bông hoa gạo. Một hôm chồng nàng lên đỉnh Pắc Ban hái thuốc và chàng đã không trở về. Người ta đồn rằng, chàng đã trông thấy các tiên nữ tắm, và các tiên nữ đã bắt chàng về trời. Nàng Mơ ở nhà nhớ thương chồng da diết, nàng quyết chí lên đỉnh Pắc Ban tìm chồng. Nàng mải miết đi nhưng lạ thay cứ gần đến đỉnh núi thì trời bỗng tối sầm, nàng lại phải nghỉ chân, sáng mai dậy thì đỉnh núi lại cao chót vót. Đã hơn một tuần trăng trôi qua mà nàng vẫn chưa tới được đỉnh núi. Một ngày kia khi màu đen của màn đêm đã trùm khắp đỉnh Pắc Ban nhưng nàng vẫn đi và đêm đen đã làm nàng ngã xuống triền núi. Nàng biến thành dòng thác mà bây giờ người ta gọi là thác Mơ.
Thác Mơ nằm giữa khu bảo tồn thiên nhiên Nà Hang cách thị xã Tuyên Quang 100km. Lối vào thác là con đường rải nhựa ngoằn ngoèo chạy dưới tán rừng nguyên sinh. Càng vào gần thác khí hậu càng lạnh. Giữa trưa hè, ngoài thị trấn trời nóng như rang, mà vào gần thác ngỡ trời đã sang thu.
Vào thác, du khách như bỡ ngỡ mình đang lạc giữa chốn bồng lai, tiên giới. Thác ẩn khuất sau dãy núi mà dưới chân là hồ nước trong veo, lung linh tựa bức tranh thiên nhiên ba chiều. Trên chiếc xuồng nhỏ du khách sẽ được chiêm ngưỡng bức tranh non nước, một kiệt tác của thiên nhiên, “núi ôm mây mây ấp núi”. Càng vào gần thác, tiếng nước đổ ào ào, cảm giác phấn chấn, hồi hộp đan xen trong lòng du khách. Xuồng cập bến, bất chợt một “tấm gương” bạc mở ra trước mắt du khách. Vẻ hoang sơ, nguyên thủy càng làm cho “tấm gương” khổng lồ thêm hùng vĩ. Từ dưới chân thác ngước lên, thác như một chiếc thang mây bồng bềnh bắc lên tận cổng trời. Những chiếc thang dây sẽ giúp du khách chinh phục cảnh quan kỳ vĩ này. Tầng thứ nhất, nước đổ dữ dội, các con nước nối đuôi nhau quật vào những khối đá chắn ngang dòng tung bọt trắng xóa. Sau hơn chục mét thang dây du khách sẽ được đắm mình trong khung cảnh kỳ vĩ, kiêu hãnh của thác thứ hai. Chân thác thứ hai có một hồ nước nhỏ trong vắt, người ta bảo rằng nàng Mơ đã ngồi khóc ở đó mỗi khi đêm xuống, hồ nước ấy chính là nước mắt của nàng. Nếu du khách thích mạo hiểm, lặn ngụp dưới đáy hồ để đùa giỡn với cá tôm hay chiêm ngưỡng những hang động kỳ ảo với những nhũ đá đủ các hình thù lung linh màu sắc. Thác thứ hai êm dịu hơn, nước chảy thành chùm, luồn qua từng kẽ đá. Trên những khối đá cao, rêu phủ xanh rì. Du khách có thể ngồi nghỉ trên tấm thảm rêu mịn màng ấy ngắm nhìn cây rừng có bộ rễ xồm xoàm xòe ra ôm lấy những tảng đá lớn. Vượt thác thứ hai du khách sẽ tới chân thác thứ ba, đây là ngọn thác cao nhất trong quần thể thác Mơ. Nước từ trên cao dội xuống như một máng nước khổng lồ, nước mượt mà như mái tóc thiếu nữ đang xõa giữa trưa hè ngập nắng. Hơi nước và hơi đá toát ra lành lạnh sẽ xua tan mệt mỏi, tạo thêm hưng phấn để du khách chinh phục kỳ quan hùng vĩ này. Lần theo từng nút thang dây vịn vào đá, du khách sẽ đến được đỉnh của “mái tóc” khổng lồ.
Lên đỉnh thác, thị trấn Nà Hang với 9 9 ngọn núi trùng điệp bao quanh thu vào tầm mắt du khách. Không gian thoáng đãng, bên tai nước gẫy khúc nhạc rì rào có khác gì chốn bồng lai tiên giới, mọi lo toan, vất vả đời thường như được trút bỏ. Từ đây du khách có thể tản ra những cánh rừng nguyên sinh, bước trên chiếc thảm lá khổng lồ, ngắm nhìn những cây sến, táu, lát, to đến vài người ôm. Tiếng chim ca, vượn hót khiến du khách tưởng mình lạc về thời tiền sử hoang sơ. Du lịch thác Mơ, rất phù hợp với những người thích phiêu lưu, mạo hiểm. Du khách đã biết Tuyên Quang qua cây đa Tân Trào, qua mái đình Hồng Thái thì thác Mơ – Nà Hang sẽ làm du khách thêm gắn bó hơn, yêu quê hương cách mạng. Một lần đến thác Mơ thì chẳng bao giờ có thể nào quên.
Giang Tuyên – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(181)2001

Ngày hội lớn của thủ đô

Trong hai ngày 6 – 7/10/2001, tại nhiều nơi ở Hà Nội sẽ tưng bừng diễn ra Liên hoan Du lịch Hà Nội 2001 với chủ đề “Du lịch Hà Nội chào thiên niên kỷ mới”. Đây là hoạt động nổi bật nhất của ngành Du lịch trong dịp kỷ niệm 47 năm ngày Giải phóng thủ đô.
Liên hoan “Du lịch Hà Nội chào thiên niên kỷ mới” tập trung tuyên truyền, quảng bá sản phẩm Du lịch của Hà Nội và hơn 10 tỉnh, thành đại diện cho các vùng miền Nam Bộ, Trung Bộ, Tây Bắc… Ông Phạm Ngọc Minh – Phó Tổng Giám đốc Tổng Công ty Hàng không Việt Nam sẽ khai trương đường bay Hà Nội – Bắc Kinh, Hà Nội – Côn Minh nên rất hy vọng Liên hoan sẽ thu hút sự quan tâm của thị trường khách Trung Quốc đầy tiềm năng. Đặc biệt, Ban tổ chức còn mời một số quan chức của Bắc Kinh, Vân Nam (Trung Quốc), các hãng lữ hành lớn của nước ngoài, các đài truyền hình quốc tế nổi tiếng và nhiều nhà báo Nhật, Australia, Pháp, Hàn Quốc chuyên về du lịch tới dự Liên hoan và tham gia khảo sát một số chương trình tour.
Theo Nghệ sĩ nhân dân Phạm Thị Thành – Tổng đạo diễn Liên hoan, Liên hoan được tổ chức tại khu vườn hoa Indira Gandi, vườn hoa Diên Hồng (vườn hoa Con cóc), tiền sảnh – phòng trưng bày và sân trong khách sạn Sofitel Metropole, quảng trường nước trước cửa Ngân hàng Nhà nước. Các hoạt động triển lãm, hội thảo, văn nghệ sẽ liên tục diễn ra trong suốt thời gian diễn ra Liên hoan.
Tại vườn hoa Indira Gandi, khách tham quan được tiếp xúc với gian hàng của hơn 40 công ty và các tổ chức du lịch. Ai có nhu cầu đi du lịch có thể mua tour với giá khuyến mãi rất hấp dẫn. Các nghệ sĩ chuyên nghiệp cùng sinh viên các trường có đào tạo du lịch, doanh nghiệp du lịch liên tục biểu diễn nhiều loại hình nghệ thuật dân tộc và hiện đại (chèo, ca trù, nhạc nhẹ, xiếc…)
Vườn hoa Diên Hồng với địa thế khá đẹp là nơi chủ yếu dành cho hoạt động ẩm thực, nghệ thuật thư pháp và triển lãm làng nghề. Quý khách ghé vào Phiên chợ quê – nơi san sát những món ăn, thức uống đặc sản của Hà Nội với sự phong phú và nét độc đáo trong cách nấu nướng, pha chế. Sau khi đã “thõa mãn con mắt”, mời bạn ngồi ngay bên gánh hàng quà thưởng thức bún ốc, bánh đúc, nước chè xanh, bánh cuốn Thanh Trì… rất bình dị, dân dã song đã góp phần tạo nên nét đặc trưng văn hóa ẩm thực đất Bắc Hà… Ban tổ chức còn bố trí một số hàng quà bán rong đã thất truyền hoặc đang dần mai một như phở gánh, tào phớ. Cũng tại đây, các nghệ nhân làng nghề sẽ cho người xem chứng kiến quy trình sản xuất sản phẩm ngay tại chỗ như in tranh, vẽ đồ gốm sứ, làm hoa lụa, quay tơ, dệt vải…
Tại hai vườn hoa còn có hai sân khấu múa rối nước mini 2,8 m2 chỉ một người điều khiển vẫn diễn được 16 trò dân tộc.
Trong khách sạn Sofitel Motropole, sáng ngày 6/10 diễn ra Hội thảo về Hà Nội và Du lịch Hà Nội, khai mạc triển lãm 100 tấm ảnh Hà Nội xưa và nay. Một tốp nhạc dân tộc biểu diễn tại đây trong suốt thời gian diễn ra Phiên chợ quê.
Tại ba khu vực trên, 10 con rối cỡ lớn (bên trong là người thật) gồm các nhân vật ngộ nghĩnh ông Địa, chú Tễu, đô vật,chuột Mickey… đảm nhiệm vai trò hoạt náo viên tạo không khí vui nhộn cho người xem.
Trên quãng trường nước trước Ngân hàng Nhà nước, một sân khấu rộng 200 m2, cao 2m phục vụ lễ khai mạc, bế mạc và biểu diễn nghệ thuật, thời trang. Trên sân khấu dựng hình Khuê văn các bằng khung nổi màu sắc rực rỡ. Lễ khai mạc (tối 6/10) bắt đầu bằng tiết mục múa “Thăng Long – Hà Nội – thành phố thân yêu”. Màn thời trang “người Hà Nội xưa và nay”. Sau khi diễn văn khai mạc kết thúc, có đốt cây bông. Tối bế mạc mang nội dung hướng về sức sống mạnh mẽ của tuổi trẻ thủ đô đang phát triển trong thiên niên kỷ mới. Ban tổ chức tổng kết Liên hoan, tuyên dương khen thưởng các đơn vị. Tất cả các hoạt động chấm dứt vào 23 giờ ngày 7/10.
Còn ba tháng nữa mới đến “giờ G”, song công tác chuẩn bị cho Liên hoan Du lịch Hà Nội 2001 đã rất khẩn trương. “Để Liên hoan thành công tốt đẹp, rất cần sự phối hợp chặt chẽ của các cấp, ngành liên quan”. Ông Nguyễn Quang Lân – Giám đốc Sở Du lịch Hà Nội đã nhấn mạnh như vậy.
Trịnh Minh Hiếu – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(181)2001

Từ thiên tình sử đến cuộc đổi ngôi ngoạn mục

Ngôi báu nhà Đinh mà Bộ Lĩnh đã trải qua thời gian khó nhọc mới giành được đã nhanh chóng về tay kẻ khác chỉ sau vài cái chết thê thảm của 2 cha con ông chưa đầy 1 năm. Nguyên nhân chẳng phải vua Đinh Toàn con ông khi ấy là đương kim hoàng thượng, dù mới 6 tuổi. Cuộc chuyển giao quyền lực ngoạn mục từ Đinh sang Lê tiếc rằng do chính người vợ của Đinh Tiên Hoàng sủng ái nhất trong 5 bà hoàng – Dương Vân Nga – với hành động khoác áo long cổn của vua cho Thập Đạo Tướng quân (TĐTQ) Lê Hoàn người tình của bà, giang vua Đinh Toàn xuống làm vệ vương. Cho dù sau này, nhiều tác giả đã hết lòng ca ngợi bà biết gạt tình riêng vì nghĩa lớn, “là việc làm phù hợp lòng trời và lòng người khi đó”. Cố đô Hoa Lư – Lịch Sử và danh thắng Lã Đăng Bật – NXB Thanh niên 1998) thì sự thật về cuộc đổi ngôi vẫn không thể phủ nhận.
Sử sách còn ghi lại rằng, Lê Hoàng và Hoàng hậu Dương Vân Nga đã có tình ý với nhau ngày khi Đinh Tiên Hoàng còn sống: “Đại hành thông dâm với vợ vua (Đại Việt sử ký toàn thư – trang 168). Nhưng vua Đinh không bao giờ biết sự thật chỉ bởi những năm cuối đời, ông trở nên chuyên quyền và hiếu sát. Sẵn sàng giết người vì những lời can gián trái ý. Việc ông ném ba viên quan vào chuồng cho con cọp xé xác chỉ vì dám nói lên sự thật suy thoái của triều đình càng khiến không ai cả gan nói đều đó ông không muốn. Chính vì vậy, chẳng ai dám tấu chuyện Dương Vân Nga và Lê Hoàn dù tiếng thị phi lan rộng, bởi ai cũng biết Hoàng hậu họ Dương là người được sủng ái nhất. Do đó Lê Hoàng tiết tục được trọng dụng và cơ hội cho thiên tình sử của đôi trai tài gái sắc có dịp nở bừng khi cha con Đinh Bộ Lĩnh bị sát hại.
Lúc này, Đinh Toàn con của Dương Hoàng hậu mới lên ngôi 6 tuổi và được lập làm vua. TĐTQ Lê Hoàn được đích thân thái hậu Dương Vân Nga giao quyền nhiếp chính, sau đó ông tự xưng là phó vương. Các đại thần sớm nhìn rõ nguy cơ ấu chúa bị chiếm ngôi nhất là khi họ biết rõ mối tình vụng trộm giữa Thái hậu với vị Thái tướng tài ba không phải là mới mẻ. Vì thế, hai vị trung thần Nguyễn Bặc và Đinh Điền cùng quê, cùng tuổi, bạn từ thể nhỏ và đá kết nghĩa vườn đào với Đinh Bộ Lĩnh đã cùng cất quân từ Ái Châu Thanh Hóa về kinh đô giết chết Lê Hoàn và trị tội Dương Vân Nga. Những cuộc dấy binh của họ bị Lê Hoàn đánh bại, Đinh Điền chết tại chỗ và Nguyễn Bặc bị bắt sống và bị đóng cũi đưa về Hoa Lư chém đầu. Mặc dù vậy, Lê Hoàn vẫn cảm phục Đinh Điền nên sau này đã sắc phong ông là “Tể thế Hộ Quốc hiển ứng linh quang đại vương”. Nhìn nhận hành động của hai vị đại thần trung kiên, tiết liệt ấy Sử thần Ngô Sỹ Liên trong “Đại Việt sử ký toàn thư” đã viết “Việc khởi binh ấy không phải là làm loạn, là một lòng phò tá họ Đinh. Đánh Hoàn không được mà chết, cái chết ấy là đúng chỗ”. Điều này cũng cho thấy, việc truất ngôi báu của nhà Đinh hiến cho họ Lê không phải là hợp lòng người như nhiều sách đã viết.
Dự kiến của các bậc lão thần chẳng bao lâu đã thành sự thật. Sau 8 tháng nhiếp chính từ năm 11.797 đến 7.980 Thái hậu Dương Vân Nga đã bất chấp mọi bàn tán, mọi lời thị phi để giám chức con mà đưa Lê Hoàn lên ngôi, chấm dứt cơ nghiệp nhà Đinh. Thái độ của nòi tộc họ Dương trước biến cố này cũng hết sức quyết liệt.
Sau khi thay nhau vào hậu cung khuyên thái hậu giữ đạo Tam lòng, phó Đinh Toàn kế vị không thành, họ Dương bèn rời kinh đô Hoa Lư trở về quê ở Vân Lung, Gia Vân – Gia Viễn – Ninh Bình và quyết định đổi họ Dương Thành họ Giang để không công nhận Dương Vân Nga còn thuộc họ tộc nữa. Một khi lửa tình đã nồng lại được những kẻ phò Lê Hoàn ủng hộ, Thái Hậu Dương Vân Nga bất chấp tất cả để làm vừa lòng người tình. Khi Lê Hoàn chiến thắng quân Tống trở về, Dương Vân Nga còn mang thuyền rồng ra tận của Hải Đài đón rước, lại sắp sẵn nghi lễ lên ngôi hoàng đế cho Lê Hoàn cùng chuẩn bị cả chiếc giường giao loan, hanh ngộ với Lê Hoàn ngay trên mặt sông để từ đó, khúc sông này vẫn mang tên Vân Sàng Giang. Hẳn rằng không vì tình riêng, Dương Vân Nga không có những hành động mãnh liệt và cả quyết đến vậy!
Phê bỏ cả cơ nghiệp mà cha con vua Đinh đã vào sinh ra tử, mến mật nằm gai bao nhiêu năm mới được, lại giết cả trung thần và quên cả quyền lợi củ chính con đẻ của mình, bất chấp mọi lời can gián và tận dụng cơ hội để làm một cuộc đổi ngôi…chỉ vì tình. Thế gian này mới chỉ có Dương Vân Nga. Không ít người giải minh cho bà đó là vận nước, nhưng thực tế ở thời Chu bên Trung Quốc, khi Vũ Thành Vương lên ngôi còn nhỏ, Chu Công đã làm nhiếp chính đại thần mà không cần thay đổi ngôi mới duy trì được đại sự ? Rồi sau này, khi Lý thánh Tông băng Hà, tình thế đại Việt cũng hệt như giai đoạn ấy: Hoàng Thái tử Càn Đức lên ngôi lúc 7 tuổi gáo phụ Linh Nhân hoàng thái hậu Ỷ Lan nhiếp chính với vị quan võ là Lý Thường Kiệt nắm giữ hết binh quyền. Nhà Tống cũng lăm le làm cỏ Đại Việt. Nếu Lý Thương Kiệt cướp ngôi nhà Lý còn dễ hơn thò tay vào túi áo, nhưng kể cả nước sông Hoàng Hà chảy ngược thì việc thoát đoạt của Thường Kiệt cũng không bao giờ xảy ra. Ông đời chịu nhiều tai tiếng xấu muôn đời như vậy! (Thăng Long Ký – Nguyễn Khắc Phục)
Ngô Thanh Hằng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 26 (191) 2001

Du học tự túc đâu là giải pháp

Chất lượng dịch vụ nhìn từ thực tế.
Theo số liệu thống kê ban đầu của Bộ Giáo dục – Đào tạo, hiện nay cả nước có hơn 50 cơ sở dịch vụ tư vấn, đưa học sinh sinh viên du học nước ngoài. Đó là chưa kể đến hàng trăm chi nhánh và văn phòng đại diện ở khắp các tỉnh, trong cả nước. Trong đó có các cơ sở nói trên, chỉ có 30 cơ sở được cấp giấy phép của Bộ Giáo dục – Đào tạo, còn lại hoạt động không có giấy phép. Điều này đã dẫn đến một số chiêu thức hoạt động không lành mạnh. Trong vai trò sinh viên có nhu cầu đi du học nước ngoài, tôi tìm đến một TTTVDH trên đường L.T.T. Như hiểu được nổi lòng của một “cô tử” đang sốt sắng lo lắng cho sự nghiệp du học của mình, chị nhân viên niềm nở hỏi han. Sau một hồi, chị kết luận: “Trường hợp của em ha, tốt nghiệp đại học loại khá, bố mẹ là doanh nghiệp có thể đảm bảo về tài chính, quá được! học Master đi”. Tôi tỏ ý băn khoăn: Hay đi Hà Lan hả chị,em ấy bảo thủ tục dễ hơn lại được miễn phí học phí, còn tỉ lệ từ chối visa của Ô – Xtrây – li – a hiện nay rất cao”. “Yên tâm đi, chị “đảm bảo” là chắc chắn được 60%”. Trong lúc đó, một cậu thanh niên có lẽ làm xong thủ tục hồ sơ, chỉ còn chờ thư mời và phỏng vấn nữa xen vào: “Chị ơi, làm thế nào cho họ phỏng vấn em dễ thôi đấy”. “Được rồi, có “money” tiền là đơn giản ngay”. Rồi có vẻ như bất đắc dĩ chị hạ giọng: mà em phải đưa thêm chị 200 USD đấy. Cậu thanh niên ngập ngừng: “thì chị cứ cắt tạm ở khoản kia đi”. “Ừ, nhưng số tiền này chẳng vào sổ sách đâu”.
Dạo thêm một vòng qua vài trung tâm trên đường T.H, Q.S – Hà Nội, điều đầu tiên có thể nhận thấy ngay, không phải trung tâm nào cũng có thông tin đầy đủ về tất cả các trường của các nước mà sinh viên cần tìm hiểu. Do vạy, việc tư vấn trở nên thiếu khách quan. Để thu hút học sinh, nghệ thuật quảng cáo được các trung tâm áp dụng triệt để. Nào là trường đại học nổi tiếng nhất, học phí ưu đãi, cơ hội có nhiều học bổng… còn thực hư như thế nào, may ra có sang tới nơi mới biết. Bởi một lẽ đơn giản, những trường đại học có cấp học bổng cho sinh viên nước ngoài, thường thông qua các mối quan hệ cáp quốc gia, điều kiện và trình độ học vấn, khả năng tài chính hết sức ngặt nghèo. Còn những trường đại học dư chỗ tuyển sinh thêm sinh viên nước ngoài thông qua các trung tâm thường là trường nhỏ hoặc là trường đại học cộng đồng mà sinh viên nước sở tại ít theo học.
Bên cạnh đó, do bi thương mại hóa, ít chú ý đến chất lượng của người đi học, nên một số trung tâm sẵn sàng làm giấy tờ giả, bằng cấp giả để giúp cho sinh viên có nhu cầu đi học một cách dễ dàng, miễn là có được một khoản nho nhỏ. Đã không ít trường hợp làm giấy tờ giả bị phát hiện. Khi đó, sinh viên đã vĩnh viễn không được du học, vì tên tuổi đã bị lưu trong hồ sơ đen, còn tiền trao rồi thì khó mà có thể lấy lại được. Mà việc thu lệ phí của một số trung tâm còn khá tùy tiện. Thêm vào đó, sau khi làm thủ tục cho học sinh đi học, nhiều trung tâm gần như buông xuôi, không tiếp tục quan tâm đến quá trình học tập của lưu học sinh ở nước ngoài. Chính sự quản lý lỏng lẻo về hoạt động của các TTTV dẫn đến sự không đảm bảo về chất lượng học sinh du học. Một số đối tượng không đạt tiêu chuẩn về trình độ văn hóa, ngoại ngữ… đã coi đây là con đường ra đi an toàn, dẫn tới xảy ra một số trường hợp đáng tiếc ở nước ngoài. Do vậy, Chính phủ các nước đã thắt chặt hơn quy chế tuyển sinh du học. Tỉ lệ từ chối visa hiện nay ở một số nước đang ở mức độ khá cao: Ô – xtrây – li – a: 40%; Ca- na – đa: 42%, Mỹ: 85%
Đâu là giải pháp?
Theo ông Nguyễn Văn Sơn, Phó vụ trưởng cụ công tác chính trị bộ GD –ĐT, để khắc phục tình trạng trên, cần phải sớm thực hiện hai việc: Yêu cầu các cơ sở tuyển sinh DHTT phải đăng ký hoạt động với Bộ GD – ĐT. Các trung tâm không đủ điều kiện phải dừng ngay hoạt động. Đồng thời, Bộ GD – ĐT cần sớm ban hành quy chế tuyển sinh DHTT , tạo điều kiện cho các cơ sở hoạt động theo chuẩn mực của văn bản quy phạm pháp luật.
DHTT là một chủ trương đúng đắn nhằm đáp ứng nhu cầu học tập, nghiên cứu, mở rộng tâm hiểu biết của học sinh sinh viên. Vì vậy, việc thắt chặt hơn nữa các quy định cũng như tiến hành kiểm tra, theo dõi thường xuyên đối với TTTVDH sẽ là rào chắn vững chắc giúp hoạt động này đạt hiệu quả. Bên cạnh đó, Bộ GD – ĐT cần có những quy chế thông thoáng và phối hợp đồng bộ đối với các ban, ngành, nhất là bộ công an và Bộ Tài chính, giúp cho loại hình đào tạo này ngày càng phát triển và trở thành một hướng quan trọng trong đào tạo nhân lực có chất lượng ở Việt Nam.
Nguyễn Hồng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 24 (189) 2001

Có nên thành lập lực lượng cảnh sát du lịch?

Câu hỏi này đã được một đồng nghiệp nêu ra từ cách đây mấy năm. Nhưng xem ra, vào lúc ấy, khi mà du lịch Việt Nam còn nhiều điều phải lo hơn là vấn đề an ninh cho các khu du lịch và cho khách du lịch, thì sáng kiến hay này đã bị chìm nghỉm giữa bộn bề công việc. Đến nay, tuy chưa phải là lúc mà du lịch Việt Nam đã hết điều phải lo, nhưng rõ ràng là xu thế phát triển du lịch giai đoạn này đã buộc những người quan tâm đến du lịch phải đặt ra những yêu cầu cao hơn cho chất lượng hoạt động du lịch. Và vì thế, một lần nữa câu hỏi này lại trở lại như một đòi hỏi tất yếu.
Coi đó là một điều tất yếu là có lý do của nó! Bởi mối quan tâm hàng đầu của hầu hết du khách khi đi du lịch (tức là bắt đầu từ lúc bước chân khỏi nhà để dấn thân vào một cuộc lữ hành) – là vấn đề an ninh trật tự. Trước khi biết được là mình có vui không, có thấy bổ ích, hấp dẫn, hứng thú sau chuyến đi không, mọi du khách đều muốn được biết mình có được an toàn không, tài sản của mình có bị đe dọa không, có thất lạc không, bản thân mình có bị va chạm hay tình cờ bị lôi kéo vào những vụ xô xát, ẩu đả “chẳng phải đầu thì phải tai” khi đang ở nơi đất khách quê người hay không v.v… Thêm nữa, những cảm giác hài lòng, hoàn hảo về chuyến đi lại có bắt nguồn rất quan trọng từ những vấn đề có tính thiết thân này. Một chuyến đi mỹ mãn mọi điều nhưng trên đường về bạn phát hiện đã bị mất cắp chiếc máy ảnh xịn, hay bạn bị dính vào một vụ cãi cọ vô lối với người dân địa phương, chỉ vì bạn không hiểu phong tục v.v… và v.v… thì mọi cảm xúc tốt đẹp về cảnh quan thiên nhiên, về phong cảnh, về giá trị văn hóa… đều bị phá hỏng. Sự bực tức, hoặc ấm ức sẽ làm bạn nghĩ rằng: phải cạch đến già cái địa điểm đã làm mình khó chịu dường ấy!
Có nghĩa là vô số những điều liên quan đến vấn đề an ninh sẽ có tác động quyết định đến hiệu quả chuyến đi của du khách, mà nếu không được quan tâm đúng mức thì thật khó mà chiếm trọn thiện cảm của du khách.
Tuy nhiên, quan tâm đến vấn đề an ninh đối với khách du lịch lại phải rất khéo léo, tế nhị. Bởi đi du lịch trước hết là để thưởng thức, để thư giãn, để thoải mái. Nếu đi du lịch mà lại phải nhăm nhăm lo vấn đề an ninh, hoặc lại được bảo vệ an ninh cao độ tới mức lúc nào, ở đâu cũng thấy bóng cảnh sát, thì cũng làm mất sạch cảm hứng của du khách. Người viết bài này đã có dịp tham dự một lễ hội văn hóa lớn ở thành phố H. và được chứng kiến sự không hài lòng của rất nhiều quan chức ngành du lịch, ngành văn hóa và các nhà văn hóa khác, khi thấy tại lễ hội, ngành công an thành phố đã triển khai khoảng một đại đội cảnh sát cơ động trong trang phục rằn ri, với xe cảnh sát bật đèn hiệu, hú còi inh ỏi để bảo vệ lễ hội.
Và khi các quan chức, các khách mời của lễ hội văn hóa dân gian vừa gần gũi vừa thiêng liêng này phải đi trong một hàng rào cảnh sát rằn ri để tới nơi thắp hương tưởng niệm danh nhân văn hóa, thì có lẽ, những xúc cảm thiêng liêng nhất, lung linh nhất đã bị bay biến mất.
Trong khi đó, tại nhiều khu du lịch, vào những mùa hội hè, cao điểm mùa nghỉ mát thì vấn đề an ninh trật tự bao giờ cũng trở nên đáng quan tâm hơn bao giờ hết. Bởi số lượng khách đến nghỉ tăng lên cũng là thời cơ cho giới tội phạm hoạt động. Ngoài ra, còn vô số tình huống phức tạp về an ninh khác có thể xảy ra giữa du khách với dân địa phương, giữa du khách với nhau và giữa chính những người kinh doanh du lịch với nhau, rất cần có sự can thiệp của cảnh sát, nhưng phải bằng những phương thức mềm dẻo, khéo léo để có thể hòa giải phần lớn những vụ va chạm không đáng có.
Chính vì những lý do này, mà việc thành lập một lực lượng cảnh sát du lịch hoạt động theo những đặc thù của ngành du lịch, để vẫn đảm bảo an ninh, an toàn cho du khách và cho các khu du lịch, mà vẫn không gây cảm giác ức chế, căng thẳng cho khách du lịch – là một việc rất cần nghĩ tới. Xem trên một số phim nước ngoài, thấy hình ảnh những cảnh sát bờ biển trong trang phục riêng của lực lượng nhã nhặn, lịch thiệp khi tuần tra trên bãi biển, sẵn sàng giúp đỡ phụ nữ hoặc trẻ nhỏ, sẵn sàng can thiệp những vụ xô xát, ngăn chặn những trò càn quấy của đám thanh niên quá bốc, chặn bắt tội phạm ngay lập tức nếu có… Rõ ràng, những hoạt động đảm bảo an ninh này đã được du khách không những chấp nhận mà còn đánh giá cao. Và nhờ thế, mà các khu nghỉ mát luôn đầy ắp người nhưng hiếm có những điều đáng tiếc xảy ra.
Nguyễn Thu Liên – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(181)2001

Các chỉ tiêu 6 tháng đều đạt cao

Có sự chỉ đạo sâu sát của Tổng cục Du lịch từ đầu năm, các đơn vị cơ sở đã tập trung thực hiện tốt nhiệm vụ sản xuất kinh doanh của mình. Vì thế, kết quả đạt được trong 6 tháng đầu năm 2001 đều tăng so với cùng kỳ năm trước: lượng khách du lịch quốc tế đến Việt Nam khoảng 1,2 triệu lượt (bằng 54% kế hoạch năm, tăng 8,5% so với cùng kỳ năm 2000). Trong đó, du lịch qua đường hàng không tăng 20%, đường biển tăng 7% so với 6 tháng đầu năm trước. Thị trường du lịch quốc tế có lượng khách chiếm tỉ trọng cao và tốc độ tăng trưởng nhanh là Trung Quốc, Nhật Bản, Pháp, Mỹ, Hàn Quốc, Anh, Úc vv… Lượng khách du lịch nội địa cũng đạt 5,7 triệu lượt người (tăng 1,7% so với cùng kỳ năm trước). Doanh thu toàn ngành đã đạt 5.650 tỷ đồng (chiếm 57,3% kế hoạch năm và tăng so với thời kỳ này năm trước là 15,8%).
Đáng chú ý là lượng khách quốc tế vào Việt Nam bằng tàu biển có xu hướng tăng. Bên cạnh các loại hình du lịch truyền thống mà các đơn vị trong ngành thường khai thác, các loại hình du lịch sinh thái, tham quan, vui chơi giải trí… đã được quan tâm phát triển.
Đồ sơn: lượng khách tăng 20%
Lượng khách du lịch đến Đồ Sơn trong 6 tháng đầu năm 2001 đã lên đến 300.000 lượt, tăng 20% so với cùng kỳ năm ngoái. Trong đó khách nước ngoài đến Đồ Sơn đạt 14.000 lượt người. Năm nay công tác quản lý hoạt động du lịch ở Đồ Sơn đi vào nề nếp, thể hiện rõ hơn hiệu lực quản lý Nhà nước cũng như việc tăng cường đầu tư nâng cấp khách sạn, nhà nghỉ, bãi tắm, khu vui chơi giải trí và hệ thống đường giao thông, điện chiếu sáng,. Thị xã Đồ Sơn kiên quyết giải tỏa các lều quán trên bãi biển, quy hoạch lại bãi đỗ xe, yêu cầu các nhà hàng, khách sạn có bảng niêm yết công khai giá bán hàng, ngăn chặn tình trạng các nhà hàng xuống đường vẫy chắn xe, cản trở giao thông làm phiền lòng khách du lịch. Thị xã mở thêm các tuyến du lịch Bến Nghiêng, Hòn Dáu, Suối Rông, tháp Tường Long, thu hút hàng ngàn lượt khách trong và ngoài nước đến tham quan.
55 năm ngày truyền thống lực lượng an ninh
Bộ trưởng Bộ Công an vừa xác định ngày 12/7/1946 là ngày truyền thống của lực lượng An ninh nhân dân Việt Nam. Đây là ngày lực lượng An ninh phối hợp với các lực lượng vũ trang khác đập tan cuộc đảo chính phản cách mạng do Quốc dân đảng cấu kết với quân Pháp định lật đổ chính quyền của ta. Kỷ niệm 55 năm ngày truyền thống lực lượng An ninh (12/7/1946 – 12/7/2001), Bộ Công an quyết định phát động đợt thi đua đặc biệt lập thành tích xuất sắc trong toàn lực lượng: Học tập gương tập thể, cá nhân tiên tiến trong lực lượng An ninh, tuyên truyền trên báo chí quá trình chiến đấu, xây dựng, trưởng thành của lực lượng này…
Xây dựng đường du lịch lên núi thiên ấn
Ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Ngãi giao cho Ủy ban nhân dân huyện Sơn Tịnh làm chủ đầu tư xây dựng đường lên Thiên Ấn. Dự án có tổng số vốn đầu tư giai đoạn 1 là: 2 tỷ đồng. Đây là dự án hỗ trợ trong chương trình phát triển du lịch của tỉnh năm 2000, dự án đã hoàn thành và đưa vào sử dụng. Điểm du lịch Thiên Ấn gắn với quá trình lịch sử phát triển của tỉnh Quãng Ngãi và là biểu tượng của người dân Quảng Ngãi (Núi Ấn – Sông Trà). Trên đỉnh Thiên Ấn có chùa Thiên Ấn trên 400 năm, có giếng phật, chuông đồng nhiều huyền thoại với cảnh quan đẹp. Nơi đây còn là nơi yên nghỉ của cố Quyền Chủ tịch nước Huỳnh Thúc Kháng. Đứng trên đỉnh núi, du khách có thể nhìn toàn cảnh thị xã Quảng Ngãi và các vùng dân cư làm nông nghiệp quanh vùng. Ủy ban nhân dân huyện đang tiếp tục tiến hành lập quy hoạch để đầu tư thành điểm du lịch văn hóa của tỉnh. Thiên Ấn sẽ trở thành điểm du lịch hấp dẫn trong tour du lịch của tỉnh và phụ cận.
Bà rịa – vũng tàu đón 2,4 triệu lượt khách du lịch
Sáu tháng đầu năm 2001, ngành du lịch Bà Rịa – Vũng Tàu đã đón được 2,38 triệu lượt khách, trong đó có 80.000 lượt khách quốc tế và 2,3 triệu lượt khách nội địa. Tổng doanh thu toàn ngành đạt 564 tỷ đồng, bằng 61% kế hoạch và vượt 34,6% so với cùng kỳ năm ngoái.
Được biết đến thời điểm này, trên địa bàn tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu đã có 126 đơn vị kinh doanh lịch, tăng 18 đơn vị so với cuối năm 2000. Toàn tỉnh hiện có 71 khách sạn với tổng số 2.780 buồng phòng.
Chiếc nhẫn vàng nặng nhất thế giới
Tại Trung tâm Thương mại Dubai, đang trưng bày giới thiệu chiếc nhẫn vàng siêu hạng của Nadjmat Teibơ nặng… 62kg. Chiếc nhẫn khổng lồ này được chế tác tại Arập Xêút, xung quanh nhẫn còn gắn trang trí những hạt kim cương tổng trọng lượng 25,850 cara.
Đường hầm dài nhất thế giới
Tại Nauy, đường hầm dài nhất thế giới ở thành phố Laerdall đã được khai trương. Đường hầm sẽ giúp đáng kể việc giao thông giữa thủ đô Oslo và cảng Bergen nằm bên bờ biển phía Tây. Từ lâu, Nauy đã có nhu cầu cần thiết phải xây dựng đường hầm Laerdall dài 24,5 km (đường hầm Sen-Gotard qua dãy Alpơ – Thụy Sĩ chỉ dài 16,9 km. Tường hầm đều được làm bằng vật liệu không cháy, có 48 bãi và đường nhánh lánh nạn. Cứ 125 mét là có treo hệ thống các bình chữa cháy. Đích thân vua Nauy Harald V đã đến cắt băng khánh thành đường hầm siêu dài Laerdall.
Duy Phú – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(181)2001

Khách sạn tầm cỡ và rắn

Khách sạn Sài Gòn nằm ở đường Đông Du, quận nhất thành phố Hồ Chí Minh, đã được Tổng cục du lịch công nhận là khách sạn quốc tế ba sao, được chủ tịch nước thưởng huân chương lao động hạng ba. Bây giờ nó là một khách sạn có tầm cỡ trong cả nước, sạch sẽ văn minh, không còn bất kỳ con côn trùng nào.
Nhưng cũng “nó”, mới chỉ cách đây 10 năm, trong quyển sổ hướng dẫn du khách do nhà sản xuất bản Singapore in năm 1990 có mấy dòng”… Khách sạn Sài Gòn có nhiều côn trùng”. Thú thật, xem đến đó tôi bực mình. Tự ái nghề nghiệp nổi lên, tôi quyết định trong lòng phải làm chuyển biến căn bản tình hình, tôi cứ nghĩ rằng đó chỉ là những con muỗi, con kiến, thằng lằng, dán, chuột, … những côn trùng ở vùng nhiệt đới, nào ngờ…
Tháng 3 năm 1990, trời nóng lắm, trong khách sạn hầu hết là phòng quạt, hơi nóng từ ngoài trời tràn vào bên trong, chiếc quạt trần gắn ở giữa phòng chạy lờ đờ một phần vì điện yếu, một phần quạt cũ, cánh quay lặc lìa. Buổi chiều gần như mọi người phải ra đứng ở lan can hóng mát.
5 giờ chiều, tôi đang ở hàng hiên. Phía bên trong nhà hàng đang hoạt động. Bỗng một con rắn bay vèo từ trên lầu 1, ngang qua chỗ tôi và những người đồng nghiệp đang đứng, rơi xuống mặt đường tiếng “bịch”, nó bò dọc theo đường rồi rẽ ngang, mọi người dạt ra, con rắn bò vội vã, nhưng vì đường nhựa, độ nhám lớn, nên nó trườn rất khó khăn. Chỉ vài phút sau, nhân viên bảo vệ của khách sạn đập nó mang ra phía sau bếp… Mọi người bàn tán về con rắn, nhưng chẳng biết nó từ đâu chuôi ra. Cho đến một hôm, dãy mười phòng duy nhất của khách sạn lắp đặt máy lạnh và bình nước nóng tự chế, đặt trên cái lỗ tròn trong toilet, có từ thời chế độ cũ. Bình nước nóng nhỏ hơn cái lỗ, công tắc điện nằm dưới chiếc bình….
Một buổi chiều, tiếng la hét hoảng hốt của một phụ nữ châu u, người nhân viên trực phòng báo cho tôi, giọng nghiêm trọng lạ thường… Tôi có mặt và đứng ngay ngã ba nơi người phụ nữ đang đứng trong tình trạng không có áo quần. Tôi hỏi:
– Thưa bà, có việc gì?
Bà ấy không nói được, miệng như cứng lại, ú ớ. Người xúm lại ngày một đông đúc tôi sực nhớ bà ấy đang ở ngoài hành lang trong trạng thái khó xử…
Tôi chỉ vào người bà ấy, nói:
– Thưa bà, …
Bà ta nhìn xuống, dường như mắc cỡ, phản xạ tự nhiên của người phụ nữ… Bà ta lấy hai tay che ngực của mình rồi chạy ào vào phòng, đứng ở gốc cửa. Tôi bèn vào theo, sau khi lấy chiếc khăn tắm đưa bà ấy, tôi hỏi:
– Thưa bà có việc gì?
– Rắn …
– Ở đâu?
Bà ấy chỉ trong toilet. Thú thật, tôi không tin. Ngay giữa thành phố, trong khách sạn, tường xây, chỗ nào cho rắn ở? Rắn ở đâu ra?
Tôi thận trọng bước vào, nhìn gần nhìn xa hơn, chẳng thấy gì cả. Tôi quay ra bà ấy kéo tay tôi chỉ trên trần, chỗ bính nước nòng, bà ấy nói:
– Tôi đứng trong bồn tắm thò tay ra công tắc điện để nối điện bình nước nóng, trên đó có một con rắn thò đầu và “khè”…
Quả thật tôi cho cây thước lên qua công tắc điện thì một cái đầu rắn lú ra dường như nó đang phùn mang, nhưng ở trên đó tối, tôi không nhìn thấy, cò âm thanh con rắn “khè” thật dài, tôi nghe rất rõ.
Sau khi đổi phòng cho bà ấy, biết đích xác con rắn ở trong khách sạn, bây giờ an hem mới cho tôi biết, hơn một năm trước đây, nhà hàng kinh doanh rắn Trí Kỷ, đã làm sống chuồng một rọ rắn hổ ở lầu 8… Những ngày tiếp theo, con mèo tam thể canh giữ chuột ở bếp, tấn công con hổ mang con ở ngay cửa bếp. Chẳng biết cuộc chiến đấu ra sao? Chỉ biết con rắn chết, dài gần hai gang tay. Con mèo ngồi ở ngay đầu con rắn, thi thoảng một chân đặt lên đầu con rắn rồi rút lại. Nó ngồi canh con rắn cho tới sáng…
Vậy là, tôi đã biết rắn ở trong khách sạn, còn số lượng sổng bao nhiêu? Bây giờ nó đẻ rắn con cỡ nào? Tôi không thể biết được. Chúng tôi quyết định phải bắt diệt bằng hết rắn mới có thể kinh doanh được. Chưa nói đến người ngoại quốc, khách Việt Nam cũng không thể nào chấp nhận, bỏ tiền ra để sống trong sợ hãi và nguy hiểm.
Thưa ông, rắn không thể nào bắt hết được, biết ở đâu mà bắt. Người thợ bắt rắn từ củ chi lên, sau khi khảo sát, ông lắc đầu, có thể ông ta nói đúng, cũng có thể ông ta ngại, bởi vì mỗi tầng lầu rộng gần 600 mét vuông, khoảng trống từ trần đến tấm bê tong chỉ khoảng nửa thước, muốn bắt phải bò, không có đèn, tối, nguy hiểm, … Thế là, chúng tôi quyết định tự làm tự mình làm phải bắt hết rắn ở khách sạn.
Một tuần tảo thanh rắn, bằng trí thông minh, chúng tôi đã gom toàn bộ rắn vào một đường cống và bắt hết. Hơn chục con rắn hổ mang lớn và hàng trăm con rắn con, chẳng con nào chạy thoát.
Đã 10 năm, từ một khách sạn bị xuống cấp nặng nề. Đến nay, khách sạn chúng tôi lột xác, phòng ngủ sang trọng, các dịch vụ vui chơi giải trí hiện đại, phong cách phục vụ văn minh, lịch sự. Tất cả côn trùng đã được giải quyết triệt để, căn bản. Bây giờ trên sách hướng dẫn du lịch nói về khách sạn Sài Gòn chỉ còn vẻn vẹn “sạch sẽ” tiện nghi hiện đại, phóng cách phục vụ thân tình.
Mùa xuân năm Tỵ. Bây giờ nhắc lại chuyện rắn ở trong khách sạn, ngay nhân viên mới của khách sạn còn ngỡ ngàng. Nhưng chúng tôi thực sự đã trải qua những ngày căng thẳng xen lẫn niềm tự hào nhiều năm liền là khách sạn đứng trong hàng các khách sạn điển hình của thành phố và của cả nước.
Lê Thành Chơn – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Thử quy hoạch Huế theo cảm quan du khách

Làm gì để Huế trở thành trung tâm du lịch mãi mãi hấp dẫn du khách, với tư cách một người yêu Huế và một khách du lịch thử góp ý một số chi tiết có thể thực hiện ngay, không đòi hỏi nhiều phương tiện. Tránh mọi sự phá phách gây khó khăn về sau.
Trước hết là trồng cây trong thành phố cũng như trên các quốc lộ trong tỉnh, phục hồi hay hoàn chỉnh các công viên, rừng cảnh, rừng du ngoạn, các khu bảo tồn thiên nhiên di tích lịch sử … theo một qui hoạch tổng thể vạch sẵn.
Dù đi đâu toi cũng nhớ con sông Hương, trong lòng tôi đó là con sông thơ nhạc xinh xắn dịu hiền với những khúc quanh uyển chuyển, với màu sắc ngọc ngà biếc xanh quanh năm dù ngắm ở đâu cũng thấy nó bọc lộ nét hiền từ kín đáo mực mà chung thủy…
Bên cạnh sông Hương núi ngự hiện diện như hai thực thể khăng khít. Gắn bó như lời thề. Chiến tranh đã lấy đi những khu rừng du ngoạn toàn thông xanh biếc, bao phủ lăng tẩm, chùa chiền với nhiều di tích lịch sử gắn liền với những địa danh quen thuộc như Ba Đồn, Dương Phẩm, Xuân Sơn… vì thế lớp trẻ sau này không còn được thấy những con đường đầy cây dậy mùi hấn thông vàng đáng nhớ, một bầu trời đầy nắng lãng đãng sường mù củ đồi thông Ba Đồn.
Trồng cây.
Rất nên chú ý việc trồng cây dọc những con đường du lịch, những còn đường di qua những thắng cảnh độc đáo nhằm tăng phần thẩm mỹ và bóng mát, tiếp tục hoàn chỉnh những công viên và những rừng cảnh hiện có, hoặc thiết lập những công viên mới dọc hai bên sông Hương.
Cần phục hồi và hoàn chỉnh rừng du ngoạn phụ cận Huế. Diện tích loại rừng này ước tính 1.650 ha, không phải là một khối mà phân cách khác nhau với nhiều thôn xóm nhỏ. Rừng du ngoạn này trước đã trồng thông hai lá và một số thảo mộc khác, rừng đã bao phủ chùa chiền, lăng tẩm và di tích lịch sử, tất cả nằm trong khung cảnh rừng núi trong ngàn thông cổ kính cùng những kiến trúc Á Đông trang nhã và trầm lặng, có khả năng truyền cảm cao. Đây là quần thể thắng cảnh với đồi núi, cây cối, ao hồ đã làm say lòng du khách do tinh thần sảng khoái, than thể như nhẹ bỗng, sa đà với những đồi Vọng Nguyệt, điện Hòn Chén, đồi Xuân Sơn, di tích Chín Hầm… Quần thể du lịch này không rộng lắm, tiện bề viếng thăm cho du khách. Tại đây, yếu tố rừng du ngoạn sẽ kết hợp với những yếu tố khác để tạo thành một hệ thống có giá trị du lịch vào sử học cao.
Xây sựng khu bảo tồn thiên nhiên.
Những thắng canh dọc miền duyên hải Thừa Thiên Huế có rất nhiều, tựu trung chỉ nên xếp thành khu bảo tồn thắng cảnh thiên nhiên hai bên bãi biển Thuận An và Cảnh Dương. Bãi biển Thuận An cách Huế 12 km không đẹp bằng nhiều nơi khác nhưng thu hút khách du lịch, cần nghiên cứu định khu, định giới cho những khu vực trồng dương liễu, khu vực trồng dừa… cũng nghiên cứu việc trồng cây trên đường Huế – Thuận An bởi dọc theo con đường này có nhiều nơi khá đẹp, trong tương lai có thể xây dựng các khách sạn ở đây có những ai không muốn tới biển, chỉ muốn những nơi có ít nắng gió hơn.
Bãi biển Cảnh Dương cách Huế 52 km là một trong những bãi biển đẹp nhất miền Trung. Bãi biển Cảnh Dương không dài lắm, nhưng có vị trí giao thông thuận lợi, cát mịn, không có dốc và sình, thuận lợi cho việc cắm trại và tắm, lại có nhiều con đường du khách đi bộ đến đèo Phú Gia, bãi biển Lăng Cô… để ngắm nhín những cảnh trí thật đẹp. Cũng cần phấn đấu xây dựng trung tâm nghỉ mát Bạch Mã. Nơi có thể trở thành một lâm viên quốc gia không thua kém bất kỳ lâm viên nào trên thế giới với những cảnh Ngũ Hồ, cảnh Thác Bạc … đầy hoa đỗ quyên trữ tình và quyến rũ. Nơi đây hấp dẫn du khách bởi gần các thành phố Huế, Đà Nẵng, gần biển gần phá, gần nơi sản xuất thức ăn tươi ngon từ ôm cua cá…
Quan tâm di tích lịch sử văn hóa.
Ngoài những di tích lịch sử to lớn, dễ thấy như chùa chiền, lăng tẩm thành trì, cung điện triều Nguyễn, Huế còn nhiều di tích được biết đến, cần tìm cách giới thiệu và định khu để bảo vệ nếu cần. Đó là các di tích như: Hòn Thiêng nơi Nguyễn Huệ tới tế trời năm Mậu Thân 1788 trước khi lên đường ra Bắc tiêu diệt đoàn quân xâm lăng Tôn Sĩ Nghị, Hổ Quyền nơi các vua thời Nguyễn đã tổ chức cho voi với cọp đánh nhau làm trò giải trí, hiện hổ Quyền còn gần như nguyên vẹn, Thành Lồi , Thành bằng đất do người Chiêm Thành đắp tại xã Nguyệt Biều. Ngày trước tại đây có một phiến đá lớn có khắc chữ, năm 1915 người Pháp đã đem đến phiến đá đó về đặt tại Nha công chánh Pháp, Lăng Ba Vành nằm trong một thung lũng phía nam thành phố Huế, có 3 vành tròn đồng tâm xây bằng đá mài. Chưa rõ của ai những đã bị đào mộ và phá bia, người ta ngờ rằng có khả năng là của vua Quang Trung…
Trên đây là ba vấn đề mà theo tôi, Huế – Di sản văn hóa thế giới cần quy hoạch, đầu tư và khai thác.thực hiện tốt các vấn đề này sẽ giúp Huế trở thành một trung tâm du lịch hấp dẫn mạnh mẽ du khách gần xa.
Nguyễn Khải Hoàn – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 23 (188) 2001

Chìm nổi dịch vụ mùa thi

Các lò luyện thi đại học dành cho các sinh viên học sinh năm thứ 12, “13” nóng lên hơn một tháng nay. Ở các khu vực luyện thi Đại học Bách Khoa, Đại học Y khoa, Ngoại ngữ… đã có hàng loạt dịch vụ ăn theo, như “phao” thi, photocopy, dịch vụ trông xe, nhà trọ, cơm bụi… Trong đó dịch vụ “phao” đang là mối tận tâm của nhiều gia đình có con đi thi.
Dịch vụ “Phao”
Xung quanh các dịch vụ photocopy, đánh máy vi tính, văn phòng phẩm, dễ dàng tìm thấy nhưng nơi bán “phao”. Tại một cửa hàng photocopy ở phố vọng, cô be giúp việc cho tôi “phao thi năm nay bán ế hơn mọi năm bác ạ, vì nhiều người bán phao, lại có nơi in giấy xịn “thu phao”, nghĩa là sỹ tử đọc bài trong tay áo, nếu gặp giám thị, chỉ cần gãi tay vào bã vai thì phao thi cuốn liền, có mà “Tôn ngộ không” mới nhìn thấy bác ạ.
Tôi hỏi: “Phao thi này nguồn đâu hở cháu”. Cháu chịu, chỉ biết có người đưa đến bán. Thì ra có cả chuyện buôn phao. Mà “Vốn thất nghiệp, lãi quan viên”. Tiện máy, cứ photo đủ kiểu dáng khác nhau, các sỹ tử ắt phải mua. Mua về mới biết là cùng một đề cả thôi. Huề cả làng. Chỉ có người bán là lãi. Nhưng phao thì chìm thất thường. Ở gần trường đại học nào cũng lắm dịch vụ photo copy, có cả cò phao, chỉ cần 2000 – 5000đ là cò phao chỉ chỏ, nháy mắt sẽ có liền. Nhưng nhiều bạn ở quê ra phao thi thử, đã… chìm hẳn.
Những sỷ tử ở các tỉnh lẻ về học, ăn uống đã thiếu, không ra bữa, đến lò luyện thi nghe thầy giảng thao thao, buồn ngủ vì xem tivi quán, hoặc chơi điện tử, nên phao thi nổi, thì kiến thức chìm. Đã có bao nhiêu cô, cậu tú đã để bố mẹ phải bán hàng tấn lúa, dăm đàn vịt ngan, gà, vài tạ chè búp cho con lều long lên Hà Nội thi. Ruốt cuộc thi trượt vẫn hoàn thi trượt.
Ngoài phao thi còn có dịch vụ photocopy các tài liệu tham khảo, các bài thi năm trước để các sỹ tử nghiên cứu. Cứ 100đ một tờ photo mà bán ra 500đ/tờ. Một vốn bốn lời. Nhiều sỹ tử cứ rút tiền túi, cho qua. Dịch vụ photo copy lời nhiều lắm mẹo vặt nữa, ai mà kiểm soát nổi? Chỉ có điều, các học sinh năm trước thi trượt về thành phố ôn thi, vẫn bị các loại phao này hấp dẫn. Chỉ có hậu mùa thi, họ mới rút ra được kinh nghiệm mà thôi.
Dịch vụ nhà trọ
Không chỉ ở trên địa bàn Trương Định, Phương Mai, Đuôi Cá ngược lên Cầu Giấy, tật lên Thanh Xuân Bắc, Thanh Xuân Nam, mà khu vực chung quanh các trường Đại học xây dựng, Bách khoa, Kinh tế quốc dân cũng rất sẵn dịch vụ cho thuê nhà trọ. Các nhà tầng 3, 4, 5, diện tích 16m2 đến 24 m2 phòng, khu vệ sinh khép kín cho thuê với giá 400.000 – 500.000đ/tháng, có thể ở 2 đến 4 người. Ở cáckhu vực Thanh Xuân Nam, Cầu Giấy Hà Nôi, chùa Hà, vùng ven bệnh viện 19-8, dịch vu nhà cho sinh vien thuê càng đông. Nhà cấp 4 có diện tích phòng 10m2 giá thuê từ 150.000 – 200.000đ/tháng. Có gia đình kinh doanh nhà trọ từ 5 – 7 phòng, một tháng ngồi chơi xơi nước cũng có từ một triệu đồng đến một triệu bốn triệu đồng.
Ông Lê V.T ở quận Cầu Giấy cho biết: “Ở các nhà trọ xung quanh các trường Đại học Sư phạm, Ngoại ngữ, Đại học Ngoại giao trường đoàn, chỗ nào cũng có dịch vụ cơm bình dân. Nhiềuquán cơm bụi có cả “sổ vàng” cho sinh viên, học sinh ký nợ, đợi kỳ bố mẹ ở quê ra thanh toán. Thời buổi cơ chế thị trường, có bao nhiêu nụ cười thì bấy nhiêu nước mắt.
Dịch vụ “phao” thi năm nay ế hơn mọi năm. Tình trạng các học sinh bị cò phao, có tài liệu khiến nhiều gia đình phải mua dư sách, dư tài liệu vô cùng tốn kém, nhưng dường như “cam làm cam chịu”. Dịch vụ tuy nhỏ nhưng vấn đề thi cử của con em mỗi gia đình lại là lớn. Tương lai các em sẽ ra sao khi dịch vụ phao thả nổi mà kiến thức của các em lại chìm?
Khai mạc kỳ họp số 9 quốc hội khoá X
Sáng ngày 22/5/2001, kỳ họp thứ 9, Quốc hội khoá X đã được khai mạc trọng thể tại hội trường Ba Đình – Hà Nội và dự định sẽ làm việc đến ngày 29/06/2001
Trong lời khai mạc, Tổng Bí thư, Chủ tịch Quốc hội Nông Đức Mạnh đã nêu rõ: Nhiệm vụ trọng tâm của kỳ họp này là công tác xây dựng pháp luật. Quốc hội sẽ xem xét một số báo cáo quân trọng về tình hình kinh tế – xã hội cũng như sẽ xem xét và quyết định một số vấn đề quan trọng khác.
Tiếp đó, Phó thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng báo cáo tổng quát kết qủa thực hiện nhiệm vụ kinh tế – xã hội và ngân sách Nhà nước năm 2000: Đã chặn đứng được đà giảm nhịp độ tăng trưởng kinh tế; vượt mức hầu hết các chỉ tiêu chủ yếu; văn hoá, xã hội có bước tiến; duy trì ổn định chính trị – xã hội. Ước tính 6 tháng đầu năm 2001, tổng sản phẩm trong nước tăng 7,3%, sản xuất cong nghiệp tăng 14%, dịch vụ tăng 6,9%, kim ngạch xuất khẩu tăng 16,2%. Những giải pháp chỉ cần tập trung chỉ đạo thựuc hiện trong năm nay là: Gỗ trợ nông dân khắc phục tình trạng khó khăn về tiêu thụ nông sản và chuyển dịch cơ cấu cho phù hợp với nhu cầu thị trường. Tiếp tục tháo gỡ khó khăn và tạo điều kiện thuận lợi cho doanh nghiệp phát triển sản xuất kinh doanh, trong đó chính phủ dành thêm ngân sách vốn tính dụng đầu tư để xây dựng kết cấu hạ tầng phục vụ dịch vụ.
Sau khi Chủ nhiệm Ủy ban kinh tế và ngân sách (UBKT&NS) của Quốc hội Lý Tài Luận đọc báo cáo ý kiến của UBKT&NS của quốc hội về đánh giá bổ sung kết quả thực hiện nhiệm vụ kinh tế xã hội và ngân sách Nhà nước năm 2000 và việc triển khai thực hiện nhiệm vụ năm 2001, Quốc hội tiếp tục nghe các tờ trình về dự án luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật đất đai, Tờ trình về dự án Luật phòng cháy chữa cháy.
Vân Hồ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 221 (186) 2001

Tình trạng mất cấp cổ vật ở hà tây, ai xót… xót ai? – Phần 2

Vậy là sau liên tiếp những vụ mất cắp mà Sở Văn hóa – Thông tin vẫn chưa có một biện pháp cụ thể nào để ngăn chặn, mà chỉ là “sắp tới”. Rõ ràng khi “mất bò” rồi Sở “mới lo làm chuồng”, liệu có kịp? Và khi “việc đã rồi” thì thái độ của các nhà chức trách ra sao? Các nhà sư ở chùa Hoàng Xá cho biết: “Lực lượng bảo vệ ở địa phương cũng chỉ lưu tâm đến ngay sau khi xảy ra vụ việc. Còn giờ, họ lại mặc kệ nhà chùa”. Theo một cán bộ của Bộ Văn hóa – Thông tin thì: “Mất một chiếc xe máy hay một vật dụng nào khác, đi báo công an vẫn có thể tìm thấy được, còn mất cổ vật thì gần như không. Trong khi giá trị cổ vật thường lớn hơn gấp nhiều lần, thậm chí là vô giá”. Từ đầu năm đến nay, công an Hà Tây cũng chưa tiến hành điều tra một vụ mất cắp cổ vật nào. Theo quan điểm của ông Lý Đình Xuyên – Trưởng phòng cảnh sát hình sự Công an tỉnh Hà Tây: “Ngành văn hóa chưa làm hết trách nhiệm của mình”… Rõ ràng, ngành văn hóa chưa làm tròn trách nhiệm nhưng phía công an đã làm hết vai trò của mình chưa, khi bao nhiêu cổ vật đã “đội nón” ra đi không trở lại?
Lực lượng bảo vệ của địa phương chểnh mảng, các cơ quan cấp trên lại chưa làm tròn trách nhiệm. Bên cạnh đó, hành lang pháp lý về vấn đề bảo vệ di sản còn nhiều sơ hở. Ta chưa coi hành vi trộm cắp cổ vật là một tội nặng, nên việc xử lý chưa nghiêm. Vụ trộm cắp ở chùa Tân Ước và đình Tứ Châu (huyện Thanh Oai) công an cũng chỉ xử lý thủ phạm qua loa. Như vậy, làm sao có tác dụng răn đe? Còn kẻ giết chết nhà sư ở chùa Đậu, đến nay đã mấy năm trời mà hung thủ vẫn chưa bị xử lý. Với những lý do trên, nạn mất cắp cổ vật xảy ra ở Hà Tây như một hậu quả tất yếu.
Làm gì để bảo vệ nền văn hóa nước nhà?
Trên địa bàn một tỉnh nhỏ, chỉ 3 tháng trời đã bị ăn cắp vài chục cổ vật và số phận của những cổ vật đó không biết rồi sẽ “phiêu lưu” đến đâu? Phải chăng các nhà chức trách của Hà Tây không xót xa cho giá trị văn hóa nước nhà? Đã đến lúc chúng ta phải bắt tay ngay vào việc gìn giữ cũng như tìm cho bằng được những cổ vật đã bị mất… Ông Lý Đinh Xuyên và ông Đặng Văn Tu tỏ rõ chính kiến: “Những nơi có cổ vật thì địa phương phải tự bảo vệ là chính”. Ông Nguyễn Văn Lừng lại cho rằng: “Nhà nước cần có chế độ cho người trông nom bảo vệ…”. Đây là điều kiện bất khả thi, hơn nữa địa phương nào chẳng có lực lượng dân quân và công an cơ sở. Nếu họ làm tốt trách nhiệm bảo vệ ở địa phương thì chắc chắn tình trạng mất cổ vật cũng khó có cơ hội tái diễn.
Cổ vật đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong di sản văn hóa dân tộc. Đó là dấu ấn của một thời kỳ lịch sử mà chúng ta phải nâng niu, trân trọng và bảo vệ. Nên chăng, ngành văn hóa – thông tin phối hợp chặt chẽ với các ngành công an, hải quan, du lịch, quản lý thị trường trong công tác quản lý cổ vật, cùng với việc thường xuyên kiểm tra, giám sát các đình, đền, chùa có cổ vật quý. Việc xử lý nghiêm đối với những kẻ trộm cắp, buôn bán, tàng trữ cổ vật là rất cần thiết.
Tình hình trộm cắp cổ vật ở Hà Tây đã ở mức báo động. Ủy ban nhân dân tỉnh Hà Tây cần chỉ đạo việc gìn giữ, bảo vệ cổ vật ở địa bàn một cách hữu hiệu khi chưa quá muộn. Có như vậy nạn “chảy máu” cổ vật mới có thể chấm dứt. Việc trộm cổ vật ở Hà Tây sẽ là bài học về công tác quản lý cho nhiều địa phương có cổ vật.
Bích Loan – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 18(181)2001