Đường về Hạ Long

Từ Hà Nội về Hạ Long 175 km. Nếu theo quốc lộ 5, qua Hải Dương về Cầu Bình và về Hạ Long, xe buýt chạy chừng 3 đến 4 giờ. Xe buýt từ Hạ Long về Hà Nội có chuyến muộn nhất xuất phát từ 17 giờ từ Bến xe Bãi Cháy. Giá 35 nghìn đồng một người. Từ Hải Phòng sang Hạ Long chỉ 70 km. Nhưng đi bộ theo quốc lộ số 10, phải mất 3 giờ xe chạy vì phải chờ qua phà Bình phà Rừng, phà Bãi Cháy nếu sang trung tâm thành phố Hạ Long. Đổi lại, bạn được thưởng thức cảnh sắc tươi mát của những vùng thôn quê mà xe đi qua. Tốt nhất là nên theo đường thủy để về Hạ Long. Từ Bến Bính – Hải Phòng, và Bến Hồng Gai – Hạ Long hàng ngày có tàu thủy chở khách xuất phát vào các giờ là 6, 8, 30, 11, 16 giờ. Giá vé 22 nghìn đồng người. Hành trình khoảng 2,5 giờ. Tuyến khách thủy này gần cắt ngang qua Vịnh, nếu đi chuyến 6 giờ hoặc 16 giờ, bạn sẽ được hưởng không khí tinh khôi trên vịnh hoặc cảnh sắc vô cùng huyền ảo, lung linh vào những đêm trăng sáng.
Thăm vịnh Hạ Long: Vịnh Hạ Long rộng 1553 km vuông, có 1969 đảo. Khu vực được Unesco công nhận là Di sản thiên nhiên thế giới rộng 343 km vuông, có 775 đảo. Vịnh Hạ Long có giá trị nổi bật về nhiều mặt, ngoại hạng so với phạm vi khác của Vịnh Hạ Long cũng rất đặc sắc. Các nhà khoa học ví Vịnh Hạ Long như một bảo tàng địa chất khổng lồ, vì ở đó còn lưu được những dấu vết của những vận động kiến tạo của vỏ trái đất tại vùng này. Đa dạng sinh học của Vịnh Hạ Long được bảo vệ khá là tốt, và phong phú về chủng loại và trữ lượng. Và đặc biệt ở Vịnh Hạ Long còn giữ được những di chỉ khảo cổ, chứng tích của người Việt cổ ở khu vực cách ngày nay chừng 3 nghìn đến 5 nghìn năm với những di vật cho phép các nhà khoa học khẳng định có một nền văn hóa Hạ Long. Đi thăm Vịnh hiện nay chủ yếu bằng tàu vỏ gỗ, tốc độ chừng 12 km trên giờ, giá cả theo từng mùa và theo cỡ tàu. Vào mùa đông, giá thuê tàu chỉ 50 nghìn đồng đến 100 nghìn đồng một giờ. Nhưng mùa hè thường giá có nhích lên một chút. Ngày cuối tuần hoặc chủ nhật vì đông khách thăm Vịnh, nên giá thuê tàu có thể tăng lên là 1,5 lần. Vì vậy, bố trí tham quan Vịnh Hạ Long vào những ngày đầu tuần bạn sẽ đỡ và tiết kiệm được một khoản chi không nhỏ. Để chủ động, có thể nhờ người quen hoặc các khách sạn quen hoặc các khách sạn quen biết nhờ thuê tàu trước khi bạn đến Vịnh Hạ Long. Trong trường hợp không thể, thì nên đến thẳng Ban quản lý Bến tàu du lịch Cái Dăm đề nghị cán bộ nơi đây bố trí giúp.
Những tuyến thăm quan vịnh Hạ Long: Bến tàu du lịch Cái Dăm Động Thiên Cung – Đỉnh Hương – Gà Chọi – Bến tàu cái Dăm hành trình 4 giờ tàu. Theo tuyến này, bạn sẽ thực hiện một vòng quanh đảo Đầu Gỗ điểm cực tây của khu vực Di sản thiên nhiên thế giới Vịnh Hạ Long. Trong đó có một số hòn đứng độc lập có hình dáng như cái đỉnh hương và như đôi gà chọi. Đặc biệt ở tuyến này có động Thiên Cung và hang Đầu Gỗ. Đây là hai hang động thuộc loại lớn nhất ở Vịnh Hạ Long. Ở đây có những nhũ đá, măng đá rất lớn, hình dáng độc đáo, vòm hang cao rộng, khoáng đạt, đủ để những người giàu trí tưởng tượng thử sức. Tuyến Bến Cái Dăm – Thiên Cung – Đỉnh Hương – Gà Chọi – đảo Ti Tốp – Bến tàu Cái Dăm: Hành trình 6 giờ. Theo tuyến đường này, bạn sẽ được tắm biển tại bãi tắm Ti Tốp một bãi tắm sạch, đẹp đã được Bác Hồ và Anh hùng phi công vũ trụ Gecman Ti Tốp tới thăm năm 1962. Tuyến Bến Tàu – Tam Cung – Mê Cung – Hàng Luồn – Bồ Nâu – Sửng Sốt – Bến Tàu – Hành trình 7 giờ, cho phép bạn thăm những hang động tiêu biểu ở những qui mô khác nhau. Trong đó, hang Sửng Sốt sẽ mở cửa đón khách từ ngày 1 tháng 5 tới. Chi phí cơ bản cho một ngày thăm Vịnh Hạ Long: Tiền thuê tàu là 50 nghìn đến 100 nghìn đồng một giờ. Tiền vé thăm Vịnh Hạ Long trẻ em từ 10 đến 15 tuổi: là 5 nghìn đồng một vé. Người lớn 10 nghìn đồng một vé. Người nước ngoài 30 nghìn đồng một vé. Nghỉ đêm tại khách sạn giá trung bình 150 nghìn đến 200 nghìn đồng một tối một phòng là 2 người. Tại nhà nghỉ tư nhân giá có thể thấp hơn. Ăn uống tùy theo khẩu vị và yêu cầu: Cơm bình dân từ 5 nghìn đến 10 nghìn đồng. Đặc sản có các món hải sản như cá song, tôm, cua, ghẹ, ngán… Xe ôm khá rẻ. Giá trung bình là 1 nghìn đồng 1 km.
Lâm Vinh – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (16(69))1999.

Lừa đảo 68 người

Từ đầu năm 1997, đến cuối tháng 8 năm 1998, Phùng Thị Hồng Nhung sinh năm 1973, trú tại tổ 17 cụm 2 Xuân La, Tây Hồ, Hà Nội biết công ty Trách nhiệm hữu hạn Tháp Hà Nội có nhu cầu tuyển người liền giả danh là người của công ty và khách sạn Deawoo làm nhiệm vụ tuyển chọn lao động các nghề, thợ cắt tóc, tạp vụ, nhân viên buồng, bảo vệ, bếp và lái xe… với mức lương là 300 đến 400 đô la Mỹ cho một tháng, tùy theo ngành nghề. Do tin Nhung, một số người ở khu vực gần nhà Phùng Thị Hồng Nhung và Lê Thị Thu Huyền ở 20B Kim Mã, Hà Nội là em họ của Phùng Thị Hồng Nhung nộp tiền và hồ sơ xin việc làm. Mức lệ phí Phùng Thị Hồng Nhung từ 300 đô la Mỹ đến 2 nghìn đô la Mỹ một người tùy theo công việc muốn xin. Khi cá đã cắn câu, Phùng Thị Hồng Nhung sử dụng thủ đoạn rắc thính hết sức tinh vi. Để gây niềm tin cho người nộp tiền, Phùng Thị Hồng Nhung đều ghi rõ thời hạn hợp đồng, mức lương hàng tháng cứ như sắp đi làm đến nơi. Sau đó Phùng Thị Hồng Nhung liên hệ cho đi học nghề, học ngoại ngữ, tạm ứng cả lương chờ việc và tiền lễ tết, nói là do Công ty Trách nhiệm hữu hạn Tháp Hà Nội và Khách sạn Deawoo cấp nên mọi người càng tin tưởng và giới thiệu người khác tới tấp đến nộp mạng. Thực ra số tiền này Phùng Thị Hồng Nhung trích một phần rất nhỏ từ khoản lệ phí xin việc các nạn nhân đã nộp. Họ chẳng mảy may nghi ngờ gì mình đang lâm vào cảnh mỡ mình rán mình. Bằng những thủ đoạn trên, Phùng Thị Hồng Nhung đã nhận hồ sơ xin việc của 67 người với tổng số tiền 316.680.000 đồng Việt Nam và 11.850 đô la Mỹ cùng 6 chỉ vàng 9999. Hiện nay Phùng Thị Hồng Nhung còn nợ Trung tâm dạy nghề 10 – 10 quận Hoàn Kiếm 1,7 triệu đồng. Dần dần thấy thời gian chờ việc kéo dài quá lâu, một số người đã đòi lại hồ sơ và tiền nộp, buộc Phùng Thị Hồng Nhung phải trả số tiền là 71.879.000 đồng Việt Nam và 2.850 đô la Mỹ. Tính đến ngày bị Công an quận Tây Hồ bắt giữ, Phùng Thị Hồng Nhung còn chiếm đoạt của những người xin việc là 244.701.000 đồng, 9 nghìn đô la Mỹ và 6 chỉ vàng 9999. Ngoài ra thông qua những người đến xin việc Phùng Thị Hồng Nhung biết chị Đào Thị Lan ở Nguyên Xá, Từ Liêm, Hà Nội chuyên buôn bán cá, Phùng Thị Hồng Nhung dụ chị Lan mang cá loại ngon nhất đến trước cửa khách sạn Deawoo để Phùng Thị Hồng Nhung mua cho khách sạn. Lần đầu Phùng Thị Hồng Nhung thanh toán sòng phẳng, các lần sau Phùng Thị Hồng Nhung đều mamg cá bán cho người khác giá rẻ hơn, rồi chiếm đoạt luôn không trả cho chị Lan 18.642.000 đồng. Theo lịch xét xử của Tòa án nhân dân Thành phố Hà Nội, ngày 19 tháng 4 năm 1999, Phùng Thị Hồng Nhung sẽ đứng trước vành móng ngựa vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản công dân theo khoản 3 điều 157 Bộ luật hình sự có khung phạt từ 10 đến 20 năm, tù chung thân hoặc tử hình. Đối với Lê Thị Thu Huyền, cơ quan điều tra không xác định là đồng phạm nên không xử lý. Đây sẽ là mức hình phạt nghiêm khắc cho kẻ lừa đảo đã từng học tại Trường đại học Luật. Báo Tuần du lịch sẽ cung cấp kết quả phiên tòa tới bạn đọc.
Nguyễn Văn Hồi – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (15(67))1999.

Văn hóa làng cười Xứ Bắc

Hẳn bạn đọc đã từng quen biết Xứ Bắc với mấy chục làng lừng danh về hát quan họ, một thứ nghệ thuật mà tự thân nó rất đẹp, rất dân dã mà cao sang, danh giá. Xứ Bắc còn nổi tiếng về những Làng Cười như làng Đồng Sài, làng Trúc Ô ở huyện Quế Võ, làng Đông An, Làng Yên Tử ở huyện Yên Phong, làng Hiên Ngang ở huyện Tiên Sơn – tỉnh Bắc Ninh, làng Dương Sơn, Hòa Làng thuộc huyện Tân Yên, làng Đông Loan, làng Nội Hoàng, làng Phụng Pháp thuộc huyện Yên Dũng – tỉnh Bắc Giang… Nhà sưu tầm Trần Quốc Thịnh đã ghi được ở trên đây 1 nghìn truyện, cổ xưa có, hiện đại có để in thành một bộ sách dày tới vài nghìn trang, gọi là Truyện làng cưới Xứ Bắc.
Vì sao làng Đông An vỡ hội thi nói khoác? (Giai thoại làng cười Đông An). Năm ấy, các dòng họ trong làng vẫn cử đội đại biểu đi dự hội thi nói khoác, nhưng ai nấy đều hết sức lo ngại, đặc biệt là viên tộc biểu của một dòng họ kia. Bởi lẽ, đã qua nhiều đời, người ta đã kể hết mọi chuyện, dùng đủ mọi cách, không thể nghĩ thêm được những chuyện lạ, chuyện hay nữa! Đúng ngày mở hội, lão tộc biểu uống rượu say và đi mài con dao bầu sáng loáng. Nghe thấy hồi trống vang vang báo giờ thi đã điểm, lão vác dao chạy đến trước đàn thi, mắt long sòng sọc quát to: Tao là Thành hoàng Đông An đây! Hôm nay thằng nào còn dám thi nói khoác nữa, tao chém chết tươi!. Các đối thủ thấy vậy chuồn dần, vì ai cũng ngại không muốn dây với người say. Quan huyện đến hội chấm giải cũng hoảng hồn, phải gọi thêm lính lệ, lính cơ đến, bắt lão buông dao. Quan đập bàn: Này tên nát rượu! Hội thi nói khoác là dân lệ, dân tục, sao người dám dọa giết người phá vỡ hội thi? Lão tộc biểu buông dao, kính cẩn: Bẩm quan đấy là con nói khoác đấy chứ, con thì giết được ai? Bây giờ quan mới ớ ra, buộc phải cho lão ăn giải cạn, vì các đối thủ khiếp vía chạy ráo cả rồi, chẳng còn ai thì với lão nữa! Từ đó võ hội thi nói khoác Đông An.
Là Tổ Thiên hạ (Truyện làng Tiên Lục, là một làng cổ, có cây dã hương nghìn tuổi xum xuê, thơm ngát cả làng. Dân Tiên Lục cuốc bẩm cày sâu, nổi tiếng tằn tiện, vậy nên cũng rất tiết kiệm lời. Hiếm có truyện hài hước khoác lác nào lại ngắn hơn truyện cười Tiên Lục). Làng Tiên Lục chúng tôi là tổ cả thiên hạ này đấy! Tiên là gì? Tiên là trước! Lục là gì! Lục là màu xanh! Làng xanh trước thiên hạ, chả là tổ thiên hạ ư?.
Nguyễn Tiến Lộc – Trần Quốc Thịnh – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (15(67))1999.

Bảo tàng quân đội trưng bày hiện vật mới

Với một địa thế thuận lợi nằm ở khu vực Cột Cờ – Hà Nội, Bảo tàng Quân đội hiện nay đã trở thành một trung tâm văn hóa – lịch sử, một địa chỉ nổi tiếng không chỉ của nhân dân trong nước mà với cả bạn bè quốc tế. Được thành lập cách đây 40 năm, Bảo tàng quân đội có bề dày truyền thống được tính bằng hơn 14 vạn hiện vật đã sưu tầm được và cả sự ưu ái mến mộ của lưu lượng khách du lịch đã đến tham quan, học tập, nghiên cứu ở bảo tàng ngày càng tăng. Điều đó cũng đã chứng tỏ giá trị của các hiện vật đã sư tầm được mới sưu tầm được và cả sự đổi mới trong chất lượng trưng bày của Bảo tàng Quân đội. Bằng chuyên môn nghiệp vụ, lòng say mê nghề nghiệp những cán bộ, chiến sĩ của phòng quản lý nghiệp vụ – Sưu tầm của bảo tàng trong 3 năm qua 1996 – 1998 đã sưu tầm được 300 hiện vật mới, trong đó có rất nhiều hiện vậy quý như: máy chiếu phim phục vụ cho các đơn vị ở chiến trường miền Đông từ năm 1971 – 1975, bản sơ đồ của Thượng tướng Nguyễn Hữu An sử dụng ở mặt trận Tây Nam từ 1964 – 1967, khẩu súng Cacbin của đồng chí Lê Khả Phiêu sử dụng từ 1971 – 1975… đây là kết quả đáng mừng của công tác sưu tầm hiện vật trong điều kiện khó khăn về kinh tế và phương tiện hiện nay của bảo tàng. Trong thời gian vừa qua, Ban giám đốc cùng với các cán bộ chiến sĩ của phòng sưu tầm nghiên cứu và mở ra hướng mới trong công tác sưu tầm là tổ chức phối hợp với hệ thống bảo tàng các quân chủng, Binh chủng, Bảo tàng cách mạng, Bảo tàng lịch sử… và đặc biệt là phối hợp với Hội cựu chiến binh Việt Nam để làm tốt công tác, sưu tầm hiện vật, sự thật lịch sử, bằng chứng lịch sử… Với lưu lượng khách tới thăm bảo tàng ngày càng đông (có ngày lên tới 2 nghìn khách), ngoài việc tổ chức trưng bày những hiện vật đã sưu tầm trước đây, thì việc tổ chức triển lãm trưng bày những hiện vật mới sưu tầm được, đang là những cố gắng của Bảo tàng để có thể đáp ứng được nhu cầu học tập nghiên cứu và thưởng thức của khách trong và ngoài nước. Với diện tích 12.500 mét vuông của Bảo tàng, việc bố trí và trưng bày mới chỉ có thể chọn ra trưng bày mới chỉ có thể chọn ra trưng bày 3,5 vạn hiện vật trong số hơn 14 vạn hiện vật hiện có. Tuy nhiên cũng đã phản ánh được những điểm mốc và sự kiện quan trọng của lịch sử ra đời, xây dựng chiến đấu và trưởng thành của Quân đội Việt Nam trong 55 năm qua. Trong các ngày từ ngày 20 tháng 2 đến ngày 20 tháng 3 năm 1999 lần đầu tiên Bảo tàng Quân đội đã tổ chức triển lãm giới thiệu hơn 100 hiện vật và 80 bức ảnh trong số 300 hiện vật mới sưu tầm được, bao gồm những nội dung: Nhóm hiện vật về lãnh đạo chỉ huy, nhóm hiện vật của bộ đội đặc công rừng Sác, nhóm hiện vật về hoạt động của biệt động Sài Gòn… Triển lãm đã thu hút được sự quan tâm của hơn 2 nghìn khách trong và ngoài nước, của các cựu chiến binh, của giới báo chí và các bạn đồng nghiệp. Vẫn tiếp tục hình thức trưng bày này. Đại tá Lê Mã Lương, giám đốc Bảo tàng cho biết thêm đến giữa tháng 4 năm 1994, Bảo tàng Quân đội cùng các cơ quan hữu quan sẽ tổ chức triển lãm một số hiện vật của Bảo tàng để phục vụ các chiến sĩ ở đảo Trường Sa qua đó cũng kết hợp để sưu tầm một số hiện vật mới”.
Lê Hải Minh – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (14(66))1999.

Đốt cháy Cocktail

Hỏi: Tuấn, Khách sạn Majestic Thành Phố Hồ Chí Minh, xin cho biết ý nghĩa của việc đốt cháy Cocktail trước khi uống, cụ thể là Cocktail B52?
Trả lời: Ngày xa xưa, người Châu u, có một số khách thích chơi ngông, đốt cho rượu bốc cháy trước khi uống. Dĩ nhiên là loại rượu mạnh và dùng ly, có đường kính lớn ít nhất cũng hư ly Snifter Brandy. Thưở ấy, trong bar rượu gọi lối đốt rượu trước khi uống là Flame. Ngày nay, nơi xuất xứ kiểu cách uống rượu này không còn ai đụng nữa. Vì theo quan niệm: Bất luận là loại khói nào cũng có ít nhiều độc tố. Nhất là dùng que diêm hoặc quẹt gas để đốt thì lại càng tai hại nhiều cho sức khỏe. Hơn nữa, mùi khói diêm sinh, mùi gas sẽ làm mất mặt cả hương rượu. Rượu gặp lửa, bốc cháy thì độ cồn phải cao. Người đã thích uống rượu mạnh, nếu chưa say xỉn thì không bao giờ là phí phạm rượu như vậy rượu đối với người nghiện là nước cam lồ. Cocktail B52 hiện đang là loại Cocktail đứng đầu bảng list dring của hầu hết các bar rượu quốc doanh và tư nhân tại Việt Nam. Cách pha chế và thành phần đều rập khuôn như nhau gồm: Kahukua, Baileys, Cointreau. Pha chế thì áp dụng phương pháp Pousse – coffce (pha rượu nhiều tầng). Nhưng lại thêm cái màn đốt cháy tầng rượu trên cùng trước mặt khách. Theo suy luận của tôi thì cách pha chế và đốt rượu này bắt nguồn từ một người truyền lại. Về thành phần và pha chế thì đúng nhưng thêm việc đốt cháy là một điều không nên làm. Ngoài những tai hại nói trên, việc đốt cháy tầng rượu trên cùng thường gây vỡ miệng ly. Vỡ một cái ly phải bù lỗ bằng cách bán được 5 ly Cocktail B52. Theo công thức và cách pha chế B52 trong những sách biên soạn về Cocktail nổi tiếng như những quyển Classic nổi tiếng như những quyển Classic 1 nghìn Cocktail của Robert Cross, The Bartenber’s Bible của Gary Regar quyển giáo trình đào tạo Bartederr’ của Harvard, của John Whyte mà các trường Nghiệp vụ du lịch Việt Nam đang áp cùng nhiều sách biên soạn về Cocktail khác đều không nói đến cái màn đốt cháy. Cocktail B52 là của nước ngoài, thiết tưởng ta cần phải tôn trọng công trình của người sáng tạo, không nên làm sai lạc chính bản bằng một sáng tạo và lạ mắt đó. Qua trao đổi vấn đề này với một số anh em Bartender, đa số hưởng ứng, có một số ít cho rằng khách đòi hỏi pha xong phải đốt vì khách đã quen nên chiều ý khách. Nếu đáp ứng để khách vừa lòng nhưng có hại cho khách thì phải giải thích sự lợi hại. Thiết nghĩ đó là trách nhiệm của nhà hàng và tôi tin rằng không ai lại hiểu được sự nguy hại mà lại không tránh mà vẫn yêu cầu nhà hàng thực hiện sự sáng tạo có hại đó.
Xuân Vũ – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (14(66))1999.

Bao giờ di tích Hỏa Lò trở thành điểm du lịch? – Phần 2

Hơn nữa, nhà tù Hỏa Lò còn có 2 giai đoạn lịch sử sau này, đó là nơi từng giam giữ tù binh Mỹ trong thời kỳ chiến tranh và cải tạo phạm nhân trong thời kỳ xây dựng đất nước. Có thể lắm chứ nếu di tích dành một phần diện tích khiêm tốn đủ để trưng bày, tái tạo những gì cần thiết, để một lần nữa khẳng định chính sách khoan hồng của nhà nước ta đối với những kẻ có tội bất kể xuất xứ từ đâu, đồng thời có tác dụng răn đe, giáo dục trước những mầm mống phạm tội. Được biết vào cuối năm 1998, một đoàn du khách du lịch gồm có 20 cựu tù binh phi công Mỹ từng bị giam giữ nơi này đã cùng gia đình tới thăm Hỏa Lò xưa. Họ không kịp nhận ra sự đổi thay nơi này sau gần 30 năm, mà chỉ say sưa hồi tưởng lại những gì còn lưu lại trong ký ức… , rồi chụp ảnh, chỉ cho vợ con từng dấu vết mà họ tưởng tượng ra, liên quan tới những ngày tháng nhớ đời của họ. Mỗi người khách, cựu tù binh năm xưa đều không giấu nỗi nổi xúc động khi hồi tưởng lại quá khứ. Giá như khu di tích có được khoảng không gian thích hợp, làm sống lại những gì đã diễn ra, giúp cho nhưng vị khách nọ có được cái nhìn hoàn chỉnh hơn về những điều họ đã làm và sẽ làm trong tương lai… Mới đây, Tumer, vị tướng Hải quân Mỹ ở độ tuổi 70 từng tham chiến tại Việt Nam, khi cùng vợ bước chân lên bến cảng Hải Phòng trở lại thăm Việt Nam, đã đề đạt luôn nguyện vọng của mình với người hướng dẫn viên du lịch rằng: “Điểm tôi muốn đến đầu tiên là Nhà tù Hỏa Lò. Bởi tôi có những người bạn từng được giam giữ tại đó, trong số họ có cả ngài Dougias B. Peterson, Đại sứ Mỹ tại Việt Nam”. Chính ngài B. Peterson cũng thường xuyên lui tới nơi này. Chắc hẳn ngài Đại sứ luôn tìm thấy ở đây điều gì đó trong quá khứ, để rồi chính điều đó sẽ giúp ngài đạt được những gì mình mong muốn trong công việc hiện tại và tương lai. Một ý tưởng không mấy xa vời, nhưng để thực hiện được trong khu di tích lịch sử nhà tù Hỏa Lò hiện nay thì quả là còn khó. Theo ông Nguyễn Văn Tự. Trưởng ban quản lý cho biết, hiện nay số cán bộ công nhân viên của ban có 10 người, trong đó chỉ có 3 người có nghiệp vụ bảo tàng. Chức năng chính hiện nay là hoàn thiện các giai đoạn còn lại của dự án xây dựng, tôn tạo di tích. Bên cạnh đó vẫn chịu trách nhiệm hướng dẫn khách đến tham quan di tích, sưu tầm nghiên cứu bổ sung hiện vật, điều chỉnh và hoàn thiện hơn việc trưng bày hệ thống các hiện vật… Theo kế hoạch, giai đoạn 2 gồm xây dựng đài tưởng niệm, nâng cấp, bổ sung phần trình bày, hoàn chỉnh hệ thống âm thanh, ánh sáng, các biển chỉ dẫn… Tuy nhiên tiến độ thực hiện chưa đáng là bao. Hiện nay khách tham quan di tích hoàn toàn được miễn phí, chưa tạo được nguồn thu tại chỗ để bù đắp kinh phí cho tổ chức hoạt động. Thiết nghĩ di tích lịch sử nhà tù Hỏa Lò cần được bổ sung kinh phí từ nhiều nguồn, cho phép tạo nguồn thu từ các hoạt động dịch vụ và khai thác khách du lịch, tăng cường đội ngũ cán bộ nhân viên có trình độ nghiệp vụ chuyên ngành bảo tồn, bảo tàng… Tiến tới củng cố, thành lập cơ quan chuyên ngành để quản lý và tổ chức hoạt động khai thác, phát huy tốt giá trị đích thực của di tích, để xứng đáng là trường học truyền thống lý tưởng cách mạng và điểm du lịch hấp dẫn phục vụ đông đảo khách du lịch trong nước và quốc tế.
Hoàng Ly – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (13(65))1999.

Bao giờ di tích Hỏa Lò trở thành điểm du lịch? – Phần 1

Do phải dành 3 phần 4 diện tích vốn có cho công việc hiện đại hóa đô thị, phần còn lại tuy chật hẹp, nhưng di tích Nhà tù Hỏa Lò vẫn phát huy được giá trị của mình. Với cách sắp xếp, tái tạo tương đối hoàn chỉnh khung cảnh nhà tù trước đây, cùng với những hiện vật được bổ sung ngày càng phong phú, di tích Nhà tù Hỏa Lò không chỉ là nơi tham quan, tưởng niệm có ý nghĩa giáo dục truyền thống, mà còn hứa hẹn một tiềm năng khai thác du lịch độc đáo.
Theo ban quản lý dự án đầu tư xây dựng, tôn tạo phát huy tác dụng di tích Nhà tù Hỏa Lò cho biết, từ khi được khánh thành và mở cửa phục vụ khách tham quan tháng 10 năm 1997, di tích Nhà tù Hỏa Lò đã thu hút được sự quan tâm của đông đảo du khách trong và ngoài nước. Năm 1998, gần 27 nghìn lượt du khách đã đến thăm di tích, trong đó có khoảng 4 nghìn lượt khách quốc tế. Phần đông khách trong nước đi theo đoàn, trong đó đối tượng là học sinh, sinh viên chiếm đa số với mục đích tham quan, nghiên cứu, bổ sung kiến thức, mang ý nghĩa giáo dục truyền thống. Lượng khách quốc tế ngày càng gia tăng nhưng cũng chỉ chiếm một tỷ lệ khiêm tốn. Đối tượng chủ yếu là khách Mỹ, số còn lại thuộc các quốc tịch Pháp, Úc, Nhật… theo ý kiến của nhiều chiến sỹ cách mạng lão thành từng bị thực dân giam giữ nơi đây thì di tích đã tái hiện tương đối rõ nét cuộc sống đấu tranh kiên cường trong điều kiện bị thực dân đày ải, đàn áp khốc liệt của nhiều thế hệ chiến sĩ yêu nước và cách mạng. Thực tế di tích đã có tác dụng lớn trong việc giáo dục truyền thống yêu nước đối với thế hệ trẻ… Điều đó đã được Đảng, Nhà nước ghi nhận và quan tâm sâu sắc.
Tuy nhiên để tạo sự hấp dẫn khai thác khách du lịch thì di tích Nhà tù Hỏa Lò vẫn còn thiếu một phần hiện thực. Có thể do diện tích còn lại quá chật hẹp, hoặc chưa có điều kiện về kinh phí… nhưng phần nào còn thiếu đó, nếu có sẽ nâng cao hiệu quả trong việc khai thác khách du lịch. Đó là việc tái tạo những yếu tố phụ trợ, ví dụ như tiếng rít của cánh cửa, tiếng loảng xoảng của dây xích, tiếng gầm thét của những tên cai ngục, hoặc ánh sáng yếu ớt rọi qua khe cửa, không khí lạnh lẽo đến rợn người… Tất cả sẽ theo từng bước chân du khách và tác động tới trực giác của du khách, nhằm tăng khả năng tái tạo thực hiện và nâng cao hiệu quả của di tích.
Hoàng Ly – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (13(65))1999.

Văn miếu Huế – điểm du lịch còn ít người biết đến

Lâu nay, người ta thường chỉ nói đến văn miếu Hà Nội và khách du lịch đến Cố đô, sau khi thăm các lăng tẩm, Đại Nội, cũng chỉ lên tới chùa Thiên Mụ rồi quay lui. Ngay cả một đoàn khách Viện Hán Nôm những người thông thạo và rất quan tâm đến các văn bia, mà tôi từng có dịp gặp cũng không được đưa đến Văn Miếu trong những ngày ở Huế. Khu văn miếu Huế còn gọi là Văn Thánh chỉ cách Thiên Mụ khoảng nửa cây số, cũng nằm ngay trên bờ sông Hương, được xây dựng khá quy mô ngay từ đầu triều Nguyễn. Gia Long lên ngôi năm 1802, thì năm 1805 bắt đầu xây kinh thành Huế và năm 1808 xây Văn Miếu. Các đời vua sau như Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức, Thành Thái đều bỏ công sức tu bổ và xây dựng thêm nhiều công trình trong khu vực. Theo nhà nghiên cứu Phan Thuận An, khu Văn Miếu Huế có đến hơn 50 công trình kiến trúc và điêu khắc lớn nhỏ nằm trong hai vòng tường bao. Vòng bên trong (96m x 79m) có cửa tam quan trổ ra hướng nam là Đại Thành Môn, cao 3 tầng. Từ đây nhìn vào là Chính diện Văn Miếu công trình kiến trúc lớn nhất trong khu vực, xây trên một diện tích là 32 x 25 mét, trong đó gian chính giữa thờ Đức Khổng Tử… Năm 1947, mặt trận Huế vỡ, giặc Pháp đã đóng đồn tại Văn Thánh. Từ đó, các công trình kiến trúc trong khu vực ngày càng bị hủy hoại nặng nề. May mắn là 32 tấm bia ghi tên 293 vị tiến sĩ thi đậu trong các khoa thi từ thời Minh Mạng đến vua Khải Định vẫn còn giữ được, tuy một số tấm bị nghiêng đổ, và nhiều hàng chữ đã bị mưa nắng bào mòn. Các tấm bia dựng trên lưng rùa xếp thành 2 hàng, mỗi hàng là 16 cái, tấm bia lớn nhất cao tới 1,15 mét, rộng là 0,85 mét rùa đá con lớn nhất dài là 1,35 mét, rộng là 0,77 mét, cao là 0,60 mét. Trong số các vị tiến sĩ lưu danh ở đây có những tên tuổi như Phan Đình Phùng, Nguyễn Xuân Ôn, Đinh Văn Chất, Nguyễn Thượng Hiền, Ngô Đức Kế, Huỳnh Thúc Kháng… Có thể nói cùng với Văn Miếu Hà Nội, Văn Miếu Huế là di tích lịch sử văn hóa có giá trị là một bằng chứng về nền văn hiến của dân tộc, là nơi tôn vinh các nhân tài của đất nước trong gần một thế kỷ từ năm 1822 đến năm 1919. Chính vì lẽ đó, cùng với việc trùng tu các di tích quan trọng khác ở Huế, mấy năm qua, Trung tâm Bảo tồn Di tích lịch sử Cố Đô Huế, với sự tài trợ của Hội người yêu Huế tại Paris, đã bước đầu trùng tu một số công trình ở Văn Miếu. Ngoài cổng Văn Miếu được xây dựng lại, công trình đáng kể là 2 nhà che 32 tấm bia tiến sĩ. Những tấm bia bị nghiêng lún trước đây đều được kê kích, đệm móng và dựng lại ngay ngắn. Trăm năm bia đá thì mòn… nhưng có nhà che, 2 dãy bia ở Văn Miếu Huế trải mưa nắng hơn một thế kỷ, từ nay sẽ không bị bào mòn thêm nữa. Giá như cơ quan quản lý di tích bổ sung thêm bản sơ đồ 32 tấm bia kèm bản dịch nội dung của từng tấm bia (khoa thi, tên tuổi, quê quán… các vị tiến sĩ) thì sẽ giúp ích nhiều cho khách tham quan, nhất là những người muốn tìm hiểu lịch sử thời Nguyễn. Tuy còn nhiều công trình trong khu vực, chưa được khôi phục Văn Miếu Huế hôm nay đã thoát khỏi cảnh hoang tàn và là điểm du lịch mới có ý nghĩa của Huế.
Nguyễn Khắc Phê – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (13(65))1999.

Vui chơi giải trí ở Hà Nội trước thềm thế kỷ 21 – Phần 2

Quả thực, các nhà đầu tư cũng có lý khi còn chờ đợi vì ít ai dám đi đầu để tạo ra thị trường, mà chỉ muốn có sẵn để khai thác. Điểm qua một số dự án đã rục rịch khởi sự nhưng chưa thực hiện được đó là: Thủy cung Thăng Long, đây là khu văn hóa thể thao du lịch ở bán đảo Hồ Tây có diện tích là 21,5 héc ta, vốn đầu tư dự định là 20 triệu đô la Mỹ. Tại đây có các loại hình thể thao, trò chơi cao cấp, hoạt động văn hóa, thời trang… Có sự kết hợp hài hòa giữa dân tộc và hiện đại. Đặc biệt là các trò chơi nước… Dự án đã được phê duyệt nhưng có không ít ý kiến thêm bớt rằng, Thủy cung Thăng Long đi vào hoạt động sẽ phá vỡ cảnh quan Hồ Tây… Tuy chỉ là lời đồn thôi nhưng cũng đủ các nhà đầu tư có dự định phải thận trọng, bởi họ chưa quên những trục trặc ở một số dự án xung quanh Hồ Hoàn Kiếm dẫn tới sự đổ bể ra sao… Khu vui chơi giải trí, Mễ Trì, mặt bằng đã có, nhưng việc thực hiện một khu rộng tới 290 héc ta, tổng số vốn là 200 triệu đô la Mỹ, hiện tại vẫn xa trung tâm, đây là một điều cần lưu ý và còn xem xét lại… khiến cho đối tác chần chừ, chưa mặn mà với dự án cho lắm. Hiện còn phải chờ đợi thêm đối tác để có cơ hội lựa chọn. Hoặc khu liên doanh Hà Nội – Super Bowl (Cầu giấy) cũng vậy, 8 triệu đô la Mỹ dự tính đầu tư cho dự án nhưng khủng hoảng tài chính trong khu vực khiến cho việc tham gia thực hiện của đối tác Thái Lan gặp khó khăn… Rồi khu công viên Tuổi trẻ (Thanh Nhàn) với dự định có những trò chơi như xe lửa vũ trụ cao cấp, đĩa bay, tàu hỏa hình xoắn… nhưng cái thiếu cơ bản là vốn đầu tư… Theo dư luận trong một số nhà đầu tư: ngoài khó khăn chủ quan về vốn và khách quan về tính nhất quán trong công tác quy hoạch, thì tính chất của thị trường vui chơi giải trí ở Hà Nội cũng có tác động không nhỏ. Người ta đánh giá rằng: người Hà Nội chưa dễ xóa bỏ thói quen vui chơi giải trí bao cấp theo kiểu phúc lợi xã hội để tiếp cận hình thức kinh doanh giải trí mất tiền. Ngày nay vui chơi giải trí cao cấp được đầu tư lớn, đòi hỏi các nhà đầu tư phải đặt ra giá vé tương ứng (đến vài chục ngàn đồng 1 lượt) như thế đa số bộ phận dân chúng Hà Nội chưa dễ chấp nhận. Hơn nữa Hà Nội có 5 đến 6 tháng thời tiết lạnh, không có khả năng thu hút khách vào các loại hình vui chơi dưới nước ở ngoài trời. Như vậy, để đưa các dự án trên trở thành hiện thực, xem ra cần phải có những phương án thiết thực. Có thể chia dự án thành những phần nhỏ, thu hút đầu tư từng phần, khai thác từng phần dưới sự quản lý chung. Nhà nước nên dành kinh phí đầu tư ban đầu cơ sở hạ tầng như: giao thông, điện, nước… tăng cường các loại hình vui chơi hiện đại nhưng với quy mô nhỏ để tạo thị trường hình thành thói quen cho dân chúng. Tuyên truyền, huấn luyện các trò chơi mới như Bowling chẳng hạn để phổ cập tới đông đảo dân chúng… Hà Nội đang bước vào ngưỡng cửa thế kỷ XX! Có nhiều sự kiện trọng đại. Đời sống ngày càng nâng cao, nhu cầu vui chơi, giải trí sẽ trở nên bức thiết, trong nền kinh tế công nghiệp hóa, hiện đại hóa… Nếu không sớm tích cực triển khai, mở mang các khu vui chơi giải trí, chắc chắn Hà Nội sẽ tụt hậu so với tiến trình đô thị hóa của mình.
Hỏa Tiễn – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (1 + 2(53+54))1999.

Vui chơi giải trí ở Hà Nội trước thềm thế kỷ 21 – Phần 1

Sau khi có chủ trương của Thành ủy, Hội đồng nhân dân, ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội, về việc cải tạo nâng cấp hệ thống vui chơi giải trí và du lịch của thành phố từ năm 1997 đến năm 2000, đến nay Hà Nội có hơn 20 dự án cải tạo, xây dựng khu vui chơi giải trí. Tính đến hết năm 1998, mới chỉ có một số công trình đã cơ bản hoàn thành và đưa vào sử dụng. Hầu hết những công trình ấy dựa trên nền đã có sẵn, chỉ cải tạo và đầu tư bổ sung các loại hình quy mô nhỏ, đó là: Công viên Lê Nin sau khi cải tạo, nâng cấp có thêm các trò chơi cao cấp như Sega điện tử, triển lãm Băng đăng, bên cạnh đó là Hồ Ba mẫu đã hoàn thành trồng cây xanh, kè hồ… Vườn thú Thủ lệ được quy hoạch gọn gàng, các điểm đặt trò chơi được sắp xếp có trật tự, không gây ùn tắc trong những ngày đông khách, bổ sung thêm một số trò chơi mới, xe điện trượt trên ray, khu vui chơi điện tử… công viên Thanh Nhàn, tuy chưa tổ chức thực hiện quy mô lớn nhưng đã xây dựng sân chơi hiện đại đua ô tô điện, trò chơi điện tử…. có công trình đầu tư lớn và mới hoàn toàn đã được khai trương đó là Hà Nội Star Bowl ở gần chùa Bộc, khu tổ hợp thương mại, giải trí này xây dựng trên diện tích là 5.600 mét vuông, chủ đạo là sân chơi Bowling, có các phòng chiếu vũ trụ, nhà hàng ăn, bán đồ thể thao… Tổng đầu tư gần 10 triệu đô la Mỹ. Còn lại những công trình tầm cỡ lớn, thậm chí có những dự án đã được thẩm định phê duyệt nhưng vẫn còn im hơi lặng tiếng, mặc dù có sự trong đợi rất lớn ở dân chúng. Hiện tại những công trình này đang gặp khó khăn do phía đối tác đang chần chừ, chưa mạnh dạn đầu tư. Thực ra điều cơ bản là dự án không có đối tác để mà lựa chọn. Đây có phải xuất phát từ lý do Hà Nội chưa cần có những khu vui chơi – giải trí tầm cỡ như vậy, nên các nhà đầu tư còn đang nghe ngóng chờ đợi. Thực tế hoàn toàn ngược lại, Hà Nội đang rất cần. Đã có không ít lời phàn nàn trong dư luận so sánh hệ thống vui chơi ở Hà Nội kém xa Thành phố Hồ Chí Minh và đánh giá thị trường vui chơi, giải trí ở Hà Nội có nhu cầu không kém thành phố Hồ Chí Minh. Khả năng và trình độ hưởng thụ của người dân Hà Nội rất nhanh hòa nhập với những công nghệ giải trí mới. Thực tế, vào những ngày lễ, ngày nghỉ, các công viên thường bị quá tải.
Hỏa Tiễn – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (1 + 2(53+54))1999.